﻿<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Té GhếLẠ TRÒN MẮT</title>
	<atom:link href="http://www.teghe.com/topics/chuyen-la/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.teghe.com</link>
	<description>Truyện kinh dị, truyện cười, ảnh vui, tin giật gân, khám phá bí ẩn, clip xì tin</description>
	<lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 12:50:37 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8.4</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Lò rèn bên bờ suối</title>
		<link>http://www.teghe.com/lo-ren-ben-bo-suoi/9238/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/lo-ren-ben-bo-suoi/9238/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 12:50:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ma rùng rợn]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di co that]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi khan trang]]></category>
		<category><![CDATA[Truyen Ma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9238</guid>
		<description><![CDATA[Một thằng thành ma vì uống rượu say lái xe honda chui đầu vào lòng xe be kéo gỗ. Xe cán nát óc. Còn thằng ma da kia chết đuối dưới con suối hung dữ này vào mùa lũ cách nay sáu tháng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Tám Được quay tay búa mỗi lúc một nhẹ dần. Ngọn lửa trong lò đang cháy đỏ và vài mảnh than sáng rực chực rơi ra. Trời đã về chiều.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/09/maa6.jpg" alt="" width="300" height="350" /></a></p>
<p>Sau một ngày làm việc cật lực, ông Tám đang lơi tay búa và sắp kết thúc công việc trong ngày. Thường khi ông chỉ làm việc tới giữa trưa là nghỉ, lúc này phải làm dồn nhiều việc do bà con trong làng đang vào mùa khai khẩn, cày cấy nên lò rèn của ông &#8211; cái lò rèn duy nhất trong vùng &#8211; phải đáp ứng nhiều hơn nào cuốc, xẻng, dao, rựa&#8230;</p>
<p>Một năm có một mùa làm rẫy nên nghề rèn dao, cuốc rựa.. phải biết đón lấy cơ hội&#8230; lượm tiền. Hà hà…</p>
<p>Ông Tám hả hê nhìn lại vật dụng vừa gò lại xong, cho hết thảy vào nước ngâm. Ngày mai, nếu có thời giờ ông sẽ gọt lại mấy con dao, rựa rồi mài lại. Ngày mốt giao hàng. Bây giờ nghỉ được rồi. Nhưng vì sao ông Tám lại chọn bờ suối này làm nơi trú ngụ và mở lò rèn?</p>
<p>Vì ở đây là ngã ba suối nên liên lạc với cánh đồng bậc thang ngoài kia mà cũng rất gần với mé rừng cho nhiều cây tốt giúp ông đốt lò. Nhưng có một điều ông Tám chưa hài lòng là con suối thường làm lũ lụt dâng tràn và ổ nước xi xả xuống cánh đồng phía cuối làng gây nhiều tổn thất cho bà con. Làm sao cản được nước lũ?</p>
<p>Ông Tám lấy áo quần ra suối tắm. Ông men theo ghềnh đá chọn chỗ nước chảy nhẹ nhất để ngồi gột rửa bụi đất trên người. Con suối nước chảy khá mạnh. Là ngã ba nên nước từ hai nhánh suối chảy vào tạo thành dòng chảy rất xiết. Mấy bữa nay mưa trên nguồn mù cả đất trời nên nước tràn xuống dữ dội tạo thành những cơn lũ nhỏ tung bọt trắng xóa ghềnh đá.</p>
<p>Rồi thì mặc cho dòng nước cắt ngang vỗ mạnh vào ghềnh đá, ông Tám Được vẫn bơi ra giữa dòng lặn hụp thỏa chí. Cả ngày cởi trần trùng trục, da thịt đỏ theo lửa trong lò, giờ được ngâm trong dòng suối lạnh&#8230; ông Tám thấy khỏe vô cùng&#8230;</p>
<p>- Mình cũng giống cây rựa kia&#8230; ha ha&#8230; Nung cháy đỏ rồi được ngâm trong nước. Có vậy mới chắc da chắc thịt…</p>
<p>Trời sập tối.</p>
<p>Ông Tám Được kịp bắt cho mình một nồi cơm trên đám than hừng hực cháy. Ông Tám chỉ nấu một lon gạo cho mỗi mình ông ăn thôi. Hôm nay, thằng nhỏ phụ việc xin nghỉ để xuống làng đi lễ lạc gì đó. Cái chòi và lò rèn còn mình ông Tám bên ngã ba suối và cánh rừng với nhiều cây to đang chìm dần vào bóng tối.</p>
<p>- Mình còn một ít khô&#8230; Hà hà&#8230;</p>
<p>Ông Tám thắp đèn dầu cho cái chòi sáng lên và lấy từ vách nhà hai miếng khô cá thật ngon.</p>
<p>Bữa cơm chiều đạm bạc của ông chủ lò rèn chỉ có cá khô và vài ly rượu trắng thơm lừng&#8230;</p>
<p>Lúc con trăng rừng lên cao ngang ngọn đồi phía làng thì ông Tám đi ngủ:</p>
<p>- Ái chà&#8230; cái thằng phụ việc giờ này đang xem phim dưới làng. Mệt quá rồi&#8230; đi ngủ thôi.</p>
<p>Ông Tám trải đệm nằm cạnh cửa vào căn chòi bé nhỏ của mình với tấm phên được chống lên cao và hình như chẳng bao giờ ông hạ nó xuống&#8230; Tấm vải dù kéo ngang ngực ông. Vậy là ông ngủ ngon lành&#8230;</p>
<p>Ngoài bờ suối, bế lò hãy còn đỏ lửa. Chai rượu đã vơi, mấy miếng khô vụn còn nằm trên dĩa…</p>
<p>Sương xuống nhiều làm ánh trăng cũng bạc trắng như sương&#8230;</p>
<p>Một cái bóng trắng từ vạt rừng bên kia mò qua gặp cái bóng trắng khác từ lòng suối mò lên. Cả hai bước tới chòi lá ông Tám Được. Dưới ánh trăng chỉ thấy họ là hai người đàn ông tuổi khoảng ngoài ba mươi, tóc dài quá vai, râu ria bờm xờm. Họ là cư dân trong vùng hay lâm tặc?</p>
<p>- Còn chút rượu này. Mình nhậu chia tay nhé?</p>
<p>- Có vài miếng khô hà&#8230; Lão già Tám này “phá mồi” chứ nhậu gì? Hà hà…</p>
<p>Hai bóng trắng ngồi xếp bằng đối diện nhau ở giữa là chai rượu còn lưng chai và dĩa khô cá. Lửa trong lò còn cháy hắt ánh sáng lung linh ra bờ suối trong veo. Ánh trăng bị che bởi đám mây vừa kéo ngang bầu trời.</p>
<p>- Mày đừng nói lão già Tám phá mồi. Ông ấy nướng khô ăn cơm mà. Ông ấy làm vài ly cho ấm bụng thôi. Ái chà&#8230; mày rót rượu đi chứ&#8230;</p>
<p>- Ừ! Rượu ngon quá chừng…</p>
<p>- Ngon như thứ rượu mày uống năm ngoái rồi chui vào bánh xe be kéo gỗ không?</p>
<p>- Mày nhắc chi chuyện đó&#8230; ớn quá chừng. Chết là hết&#8230; chuyện!</p>
<p>- Hết sao được. Mày chết cũng như tao chết chỉ là một chuyện. Còn mày sắp đi, tao cứ ở đây canh con suối này hoài là chuyện khác&#8230;</p>
<p>- Ừ phải. Nhưng mà, ma da này..</p>
<p>- Nhưng cái gì&#8230; Uống đi. Tao chờ&#8230; khát nước rồi đó thằng&#8230; ma rừng rú!</p>
<p>Cái bóng trắng kia cười nghiêng ngả:</p>
<p>- Ừ! Tao là ma rừng còn mày là ma da. Hai đứa mình đều ma chứ có khác gì đâu! Tao&#8230; uống đây!</p>
<p>Hai bóng trắng uống lai rai vài ly, im lặng và cùng nhìn vầng trăng sáng vừa nhô ra khỏi đám mây. Một người hỏi:</p>
<p>- Bữa nay&#8230; mùng mấy?</p>
<p>- Mười sáu rồi chứ còn mùng gì nữa. Trăng sáng trưng kia kìa!</p>
<p>- Mai mười bảy… mày được chuyển xuống dưới? Rồi chừng nào&#8230; đầu thai?</p>
<p>- Mày hỏi&#8230; chuyện tao chưa biết không hà?</p>
<p>- Hì hì&#8230;</p>
<p>- Tao nói cho mày mừng nha! Hồi sáng tao nhận lệnh chuyển đi, có hỏi thăm thằng ma đưa văn thư, nó nói tuần sau ngày hăm bốn có hai nhân mạng tới đây&#8230; chết ở cái suối này để thế chỗ cho mày đó ma da. Chắc mày cũng sẽ chuyển xuống dưới!</p>
<p>- Vậy sao? Mừng quá chừng. Tao ở đây sáu tháng rồi… buồn quá. Với lại&#8230; gần cái lò rèn của lão Tám&#8230; nóng&#8230; muốn chết.</p>
<p>- Ủa! Mày chết rồi mà!</p>
<p>Ông Tám ở rừng mấy năm nay gặp ma hoài mà nào có sợ gì? Có đêm ông thấy cả bầy ma kéo đi lũ lượt từ bên kia suối ngang qua cánh rừng này đi thẳng lên rẫy. Họ đi đâu vậy? Thì ra bọn ma đó đi ra rẫy mót lúa hay đào trộm khoai củ gì đó. Ma đói mà. Không ai cúng kiếng nên cả bọn lang thang&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/09/maa5.jpg" alt="" width="300" height="450" /></a></p>
<p>Có lần ông thấy hai con ma ngồi tâm sự ngoài suối. Trời khuya lạnh buốt mà họ vẫn tình tứ, ông kêu mấy tiếng thì hai đứa ma tình nhân đó biến mất. Chắc tụi nó&#8230; mắc cỡ.</p>
<p>Hai bóng trắng vừa uống rượu, ăn khô của ông Tám Được chính là hai con ma mà ông Tám đã quen. Một thằng thành ma vì uống rượu say lái xe honda chui đầu vào lòng xe be kéo gỗ. Xe cán nát óc. Còn thằng ma da kia chết đuối dưới con suối hung dữ này vào mùa lũ cách nay sáu tháng. Ông Tám hết sức cố gắng cứu nó&#8230; mà cứu không được. Đó là thằng ma&#8230; đi tìm vàng. Nó chết dưới suối rồi trở thành ma da.</p>
<p>Lần đó&#8230;</p>
<p>Mưa ba ngày ba đêm nên nước đầu nguồn đổ về khá mạnh. Nhìn nước đỏ ngầu đầy xác lá mục ông Tám lo ngại cho mùa vụ dưới làng. Lũ mạnh vậy cuốn trôi hết rau, khoai, ngập úng cả cánh đồng. Dân làng sẽ thiếu cái ăn đây.</p>
<p>- Cầu cho ông bớt mưa. Mưa vậy&#8230; làm ăn gì cũng khó.</p>
<p>Ăn cơm xong, thấy trời còn mưa, ông Tám định nằm nghỉ lưng một lát thì thằng nhỏ phụ việc lò rèn kêu ông hỏi:</p>
<p>- Ông Tám ơi&#8230; vùng này có mỏ vàng hả ông Tám?</p>
<p>Ông Tám với tay lấy cây quạt, quạt nhè nhẹ đáp:</p>
<p>- Có! Mà tuốt bên kia đồi Chuối lận. Mày tính bỏ tao đi đào vàng hả?</p>
<p>Thằng nhỏ chừng mười sáu tuổi, nó cười hề hề:</p>
<p>- Ý không có đâu ông Tám. Con thấy ở dưới làng người ta tụ tập đông lắm. Họ nói đi đào vàng&#8230; trong núi.</p>
<p>Ông Tám chép miệng:</p>
<p>- Trong núi làm gì có. Vàng ở lạch suối đầu nguồn bên kia đồi. Tìm có vàng thì ham lắm nhưng rồi chia nhau, giành nhau chém giết lẫn nhau chứ có hưởng một mình được đâu. Nghề đó&#8230; khốn nạn lắm. Sinh mạng mỏng manh.</p>
<p>Nghe nói vậy thằng nhỏ phụ việc không trả lời. Nó im lặng suy nghĩ lời ông Tám nói. Ông Tám là cha chú nó, là thầy dạy nghề cho nó. Ông nói chắc chắn đúng.</p>
<p>- Nhưng mà&#8230; &#8211; Nó hãy còn tò mò muốn biết thêm chuyện tìm vàng. &#8211; Mưa vậy trên đó người ta tìm vàng được không ông Tám?</p>
<p>- Hên xui.</p>
<p>- Là sao ông Tám?</p>
<p>- Tìm ngay chỗ có vàng thì hưởng. Còn bằng không thì&#8230; thôi!</p>
<p>Im lặng một lát sau, ông Tám nói thêm:</p>
<p>- Cái đó là trời cho ai nấy hưởng. Còn cơm mày ăn, quần áo mày mặc, tiền mày xài&#8230; là của tao cho mày. Tao cho mày vì mày phụ công chuyện với tao. Vậy thôi. Đừng hỏi nữa tao ngủ chút xíu coi&#8230; cái thằng lộn xộn!</p>
<p>Trời dứt mưa lúc xế trưa…</p>
<p>Thằng nhỏ đặt vài thân củi to vào lò tiếp tục làm công việc bơm ống thụt. Ông Tám dặn phải luôn giữ lửa trong lò có độ nóng. Xứ này là rừng có nhiều cây không lo tốn củi.</p>
<p>Những tia lửa dày, mạnh mẽ phun lên ào ào tạo thành những tiếng khè khẹt liên hồi theo nhịp bơm hơi của thằng nhỏ. Lò lửa nóng khiến thằng nhỏ thấy ấm trong người rồi chẳng bao lâu mồ hôi nó tuôn ra ướt đẫm cả người&#8230;</p>
<p>Đang làm công việc thường ngày của nó, chợt thằng nhỏ thấy bên mé rừng có một người đi ra trên vai vác một cái bao coi bộ nặng. Đó là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi. Anh ta vác cái gì vậy?</p>
<p>- Ê thằng nhỏ… &#8211; Người đàn ông kêu nó.</p>
<p>- Cái gì chú ơi! &#8211; Thằng nhỏ nói.</p>
<p>Người đàn ông dò từng bước đi qua ghềnh đá để đến cái chòi lá của ông Tám lò rèn. Trên vai anh ta là quần áo, dao rựa, cây cuốc nhỏ và một ít lương thực. Anh ta đi tìm vàng miệt trên, sẵn đường qua đây, ghé hỏi chuyện có ý hỏi thăm đường đi nước bước&#8230;</p>
<p>Không may cho người tìm vàng. Vàng chưa thấy mà cái chết cận kề. Bàn chân anh ta đặt lên bậc đá đầy rêu xanh nên trượt ngang. Vậy là anh ta chới với mấy giây rồi té xuống suối ngay ngã ba với con nước rất mạnh tràn qua ào ạt&#8230; Bao đồ nghề bị nước cuốn trôi cùng với người chủ của nó&#8230;</p>
<p>Thằng nhỏ hốt hoảng la lên:</p>
<p>- Ông Tám ơi có người té suối!</p>
<p>Ông Tám Được vừa chợp mắt nghe thằng nhỏ phụ việc la hoảng vội bật dậy liền. Ông lao ra suối, chạy theo cái bao và một con người đang bị nước cuốn trôi đi. Bất kể hiểm nguy ông phóng xuống dòng nước đang chảy xiết, vươn hai tay bơi theo thật nhanh…</p>
<p>Ngay ngã ba suối là vùng nước xoáy dữ dội.</p>
<p>Ông Tám không nhìn thấy người bị nạn đâu cả. Ông lo trong bụng:</p>
<p>- Đâu mất rồi? Trời ơi&#8230; có nước chết!</p>
<p>Ông lao qua bên này, bơi qua bên kia để mong cứu người đàn ông vô phước bị nước cuốn kia. Chắc anh ta không biết lội, chắc anh ta bị va chạm lúc té xuống suối nên bất tỉnh, rồi thì&#8230;</p>
<p>Ông Tám trồi lên đưa tay vuốt nước trên mặt rồi quay lại lò rèn lắc bàn tay với thằng nhỏ phụ việc. Thằng nhỏ hiểu ý lắc tay lại có nghĩa là nó cũng không thấy người đàn ông kia đâu cả.</p>
<p>- Thôi tiêu rồi&#8230;</p>
<p>Ông Tám Được bỏ cả buổi chiều lặn hụp dưới suối, bơi tuốt xuống dưới thật xa để tìm kiếm mà vớt xác người xấu số kia lên. Nhưng ông chỉ mò được cái bao dụng cụ đào vàng của anh ta mà thôi. Đúng là chưa tìm được vàng đã thiệt thân.</p>
<p>- Hên xui! Thằng này xui tận số luôn…</p>
<p>Ông Tám rời con suối, leo lên bờ đi thẳng vào chòi. Vài phút sau ông trở ra với ba cây nhang trong tay. Ông thắp nhang cắm bên bờ suối với lời khấn chân thành:</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/12/nhincoay.jpg" alt="" width="400" height="242" /></a></p>
<p>- Tôi chưa biết anh là ai. Thấy anh gặp nạn mà không cứu được thật cũng ái ngại. Anh có chết thiêng thì cho tôi thấy xác anh vướng lùm cây nào, bờ đá nào để tôi đưa lên chôn cất tử tế.</p>
<p>Đêm hôm sau, ông Tám Được thấy anh chàng tìm vàng về báo mộng. Và ông tìm được xác anh ta đem chôn ở mé rừng cạnh con suối cách cái chòi ông vài trăm mét.</p>
<p>Lâu lâu ông Tám thấy anh ta về, đứng xớ rớ trước lò rèn rồi bỏ đi.</p>
<p>Anh ta trở thành ma da “thường trú” ở con suối này. Và con suối trở nên dữ dằn, dòng chảy xiết, nước vỗ vô bờ ì ầm. Làm như thằng tìm vàng chết tức tưởi nên nó khuấy động dòng nước cho đã cơn tức tối.</p>
<p>Từ ngày đó tới nay là sáu tháng. Thỉnh thoảng thằng “ma tìm vàng” đến ngồi bên bờ suối gục đầu giữa hai gối rầu rĩ. Có lẽ nó tiếc cho giấc mơ làm giàu trên bãi vàng đồi Chuối đã vượt xa tầm tay nó? Hay nó nhớ quê?</p>
<p>Sau này khi hai người thân thiện nhau thì nó ứng mộng nói cho ông Tám biết nó phải ở lại con suối này rất lâu, lâu cho đến khi có ai đó chết ở con suối này thay thế cho nhiệm vụ ma da của nó mới thôi. Nó chờ đợi ở ông Tám hay thằng nhỏ phụ việc là người thay thế nó.</p>
<p>Nhưng cả hai đều sống phây phây&#8230;</p>
<p>Có lần thằng ma da đến uống rượu với ông Tám, lúc ngà ngà say nó nói lời cám ơn ông Tám đã cố mà cứu nó, nhưng số phận của nó đến đó là hết cho nên ông Tám có ráng cách mấy cũng uổng công:</p>
<p>- Sống chết có số ông&#8230; già ơi. Tôi&#8230; biết ông sống dai lắm. Phải chi ông&#8230; thay thế cho tôi thì hay lắm. Ông là người nhân đức&#8230;</p>
<p>- Tao sáu mươi mấy rồi. Có đi cũng chẳng sao. Nhưng mà cái số tao chưa tới.</p>
<p>- Ừ! Tôi… cũng biết vậy.</p>
<p>Thằng ma da thở dài lúc con trăng ngả hẳn về Tây. Nó uống tiếp một hớp rượu nữa rồi đi.</p>
<p>Nó xuống suối&#8230;</p>
<p>Ma thì có gì lạ?</p>
<p>Nhưng lạ là lần này ông nằm ngủ chập chờn nghe hai thằng ma nói chuyện mà thấy nổi gai ốc. Sẽ có hai nhân mạng đến đây, chết ở cái suối này để thế chỗ cho thằng ma da đi về cõi âm? Vậy hai người sắp chết ở con suối này, ngày hăm bốn sắp tới là ai?</p>
<p>Thằng nhỏ phụ việc trở lại lò rèn vào sáng hôm sau. Nghe ông Tám kể chuyện tối qua ông thấy hai thằng ma, nó rùng mình:</p>
<p>- Thấy ghê vậy ông Tám? Ủa mà sao lúc con&#8230; ở đây&#8230; con không thấy&#8230; ma hả ông Tám?</p>
<p>- Mày nặng&#8230; bóng vía quá làm sao thấy?</p>
<p>- Nặng bóng vía là sao ông Tám?</p>
<p>- Mày biết vậy thôi đừng hỏi lòng vòng. Coi đốt lò đi. Bữa nay còn một mớ đồ nữa đó&#8230;</p>
<p>Ông Tám nói xong thì bỏ đi. Ông không bỏ đi cái thằng này còn hỏi tiếp nữa. Mệt.</p>
<p>Ông Tám ngồi gọt dao rựa ngoài khoảng đất trống mà suy nghĩ riết. Thằng ma rừng nói với thằng ma da sẽ có hai mạng đến thay thế vị trí cho thằng ma da vào ngày hai mươi bốn. Hai mạng đó là ai? Không lẽ là ông và thằng nhỏ phụ việc? Nếu là ông thì chẳng ngại gì. Tội nghiệp thằng nhỏ còn quá trẻ. Nó chết uổng lắm.</p>
<p>Ông Tám tiếp tục suy nghĩ. Dân làng chỉ đặt hàng ông làm lúc ông xuống chợ. Rựa cỡ nào, dao cỡ nào, lưỡi cuốc nào đều được người đặt hàng ghi sẵn cùng với tên họ. Ông cứ làm xong là xuống chợ giao hàng. Còn người tìm vàng lúc này không đi qua đây nữa vì đã có con đường tắt từ chợ lên thẳng đồi Chuối.</p>
<p>Vậy thì vùng này còn ai léo hánh tới đâu mà có tới hai mạng người? Thằng nhỏ vô tư chẳng biết mối lo canh cánh trong lòng ông Tám. Ngày hai mươi hai tới. Còn hai ngày nữa thôi…</p>
<p>Giữa trưa ông Tám kêu thằng nhỏ giao việc:</p>
<p>- Mày vác mớ dao rựa đó xuống chợ giao cho ông Năm bán tạp hóa. Có tờ giấy đây. Dặn ông Năm giao cho khách giùm tao. Tiền bạc tính sau nghen&#8230;</p>
<p>- Dạ.</p>
<p>- Rồi mày&#8230;</p>
<p>Ông Tám đang lựa lời nói khéo.</p>
<p>- Sao ông Tám?</p>
<p>- Mày ở chơi dưới đó hết ngày hai mươi lăm hãy lên. Tao mắc công chuyện phải đi vài bữa.</p>
<p>- Ông Tám đi thì con lên đây coi chừng chòi&#8230;</p>
<p>Ông Tám xua tay:</p>
<p>- Không được! Lúc lên ghé chợ cõng một bao gạo, lấy một ký khô, một chai dầu ăn&#8230; Nói ông Năm&#8230; cho trừ vào tiền dao rựa giao khách hàng ở dưới. Dư thiếu tính sau.</p>
<p>- Tao dặn có nhớ không?</p>
<p>Thằng nhỏ gật đầu lặp lại:</p>
<p>- Ở chơi sáng hai mươi sáu lên. Cõng gạo, xách khô, chai dầu ăn con két…</p>
<p>Ông Tám chỉ cái bao ở gốc cây:</p>
<p>- Đi đi… Tao dặn phải nhớ không được trái ý của tao nghe chưa!</p>
<p>Thằng nhỏ vác đồ đi liền. Vừa đi nó vừa lấy làm lạ về cử chỉ của ông Tám:</p>
<p>- Mấy bữa nay thấy ông Tám kỳ kỳ&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/02/07/hht2.jpg" alt="" width="480" height="480" /></a></p>
<p>Cả ngày hai mươi bốn ông Tám chẳng làm gì cả. Ông nấu cơm ăn xong thì ngồi trước chòi hút thuốc. Nhìn ống bể lạnh tanh ông thấy buồn. Ngọn gió rừng lào xào và tiếng suối reo làm lòng ông khó chịu. Trong đầu ông cứ xoay mãi câu hỏi: Hai mạng người hôm nay là ai? Là ai? Hay là chính ông và một ai nữa sẽ tới đây theo lời xúi giục của thần Chết?</p>
<p>- Không phải mình. Thằng ma da nói sống chết có số. Mình chưa tới số chết sao được?</p>
<p>Ông Tám vấn điếu thuốc bập lửa đốt hút chơi. Sống ở đây lúc nào cũng có lửa lò rèn ấm áp đã quen, bữa nay không đốt lò thấy thiếu thiếu. Phải hút thuốc bù vào.</p>
<p>Uống miếng rượu cho ấm. Phải rồi. Ông Tám đứng dậy bước vào chòi rót rượu. Ông tìm chai rượu mấy bữa trước còn chút ít. Xong ông tìm cái ly. Loay hoay tìm kiếm trong chòi một hồi ông Tám mới có được gói đậu phộng rang, thằng nhỏ phụ việc mua ăn còn bỏ lại nửa gói.</p>
<p>- Vậy được rồi&#8230;</p>
<p>Ông Tám thích thú đem hết ra ngoài dự tính sẽ lai rai chơi một mình bên bờ suối. Nhưng khi ông bước ra thì ông liệng hết rượu, đậu, cái ly&#8230; hốt hoảng la lên:</p>
<p>- Đừng có xuống suối&#8230;</p>
<p>Ngoài kia có một cô gái đang lần bước theo ghềnh đá mò xuống suối… Ông Tám chạy nhanh ra, miệng kêu:</p>
<p>- Ê! Có nghe không… Đừng&#8230; đừng&#8230;</p>
<p>Ông chưa nói hết lời thì cô gái nọ trượt chân ngã nhào xuống suối. Dòng chảy lúc này đang mạnh, chỉ trong tích tắc cô ta đã bị nước cuốn trôi, hai cánh tay đưa lên chới với trong ngàn bọt nước sủi lên đỏ ngầu&#8230;</p>
<p>Ông Tám lao xuống suối đón đầu kịp nắm cánh tay đó. Thằng ma da dưới suối trồi lên nắm chân cô gái nọ ghì xuống. Ông Tám cảm thấy lực kéo đó biết rõ thằng tìm vàng đang cố thoát kiếp ma da ở con suối này. Ông bậm môi dùng hết sức lôi, dùng hai chân đạp nước thật mạnh để nhanh chóng vào bờ. Ông hét lên một tiếng:</p>
<p>- Để tao cứu người ta chứ?</p>
<p>Thằng ma da có lẽ nghe tiếng hét của ông già lò rèn giật mình buông lơi sức kéo. Nhờ vậy ông Tám đạp nước thật mạnh mới đưa được cô gái vào bờ, đẩy lên ghềnh đá. Vậy là thoát.</p>
<p>Cô gái trẻ mặt mày xanh lét. Cô lạnh run hay thoát chết mà vẫn còn run? Ông Tám đưa cô ta vào chòi rồi lấy khăn đưa cho cô gái. Lúc này ông Tám mới nhìn thấy cái bụng cô ta tròn vo. Thì ra cô gái này có thai. Ông thở khì:</p>
<p>- Đúng là&#8230; hai mạng người! May mà mình cứu kịp&#8230;</p>
<p>Ngoài con suối tự nhiên nước chảy rất mạnh. Bọt nước trắng xóa tung lên ghềnh đá. Tiếng nước gầm gừ dữ dội ầm ì, ầm ì liên tục&#8230; Ông Tám bước ra ngoài cảm được một luồng gió lạnh thổi tạt vào mặt mình. Ông thì thào:</p>
<p>- Tao&#8230; tao&#8230; xin lỗi!</p>
<p>Đưa cô gái về chợ xong, ông tạt qua hàng tạp hóa. Ông muốn mua ít đồ hàng mả cúng thằng ma da sẵn dịp kêu thằng phụ việc về luôn.</p>
<p>- Sao ông Tám dặn sáng hai mươi sáu con lên. Bây giờ kêu lên?</p>
<p>Thằng phụ việc mê chơi vừa nhìn ông vừa hỏi.</p>
<p>- Mày hỏi lung tung chi vậy. Nè&#8230; xách giỏ đồ cho tao. Về!</p>
<p>Đồ hàng mả ông Tám mua cho thằng ma da là nhang đèn, mấy bộ quần áo, hai xấp vải, vàng mả, tiền bạc và một con ngựa, một cái thang&#8230; Tất cả đều làm bằng giấy.</p>
<p>Có hai món là thật là chai rượu nếp, hai con cá khô.</p>
<p>Thằng nhỏ với tay lượm bịch đậu phọng rang bỏ luôn vào giỏ mây&#8230; Hai ông cháu trở lên lò rèn.</p>
<p>Hình ảnh cô gái trẻ có thai làm ông bàng hoàng cả người. Cô ta có thai với ai mà phải đi trầm mình tự tử vậy? Cô quyết đi tìm cái chết nhưng khi cô trượt chân té xuống dòng nước thì hốt hoảng giơ tay lên níu kéo cuộc sống. Con người ta ai chẳng muốn sống. Chết là do số thôi. Trước đây ông Tám cũng từng cứu thằng ma da mà không cứu được. Tại số nó phải chết. Còn cô gái thì chưa&#8230; dù cho thằng ma da cố kéo chân cô gái để mong được hóa kiếp.</p>
<p>- Mình làm thằng ma da thất vọng. Mình cải&#8230; số Trời?</p>
<p>Ông Tám nói lầm bầm trong miệng làm thằng nhỏ phụ việc nhìn ông chẳng hiểu gì cả.</p>
<p>Đêm đó ông Tám bày áo quần, vải vóc, dựng con ngựa bên cạnh xấp tiền, vàng&#8230; ngoài ghềnh đá. Con suối bỗng dưng dịu lại. Chắc thằng ma da đang tò mò muốn biết ông Tám đang làm cái gì.</p>
<p>Ông Tám đốt hai cây đèn cầy, thắp nhang vái với lời lẽ êm ái nhẹ nhàng của người biết lỗi:</p>
<p>- Ma da&#8230; Mày lên đây nhận chút quà mọn của Tám Được này. Rồi uống rượu&#8230; chia tay với tao. Đêm nay mày đi mà. Phải không? Mày đừng trách tao vô tình với mày. Tao làm chuyện cải mệnh trời vì tao không thể thấy người ta sắp chết mà không cứu. Nếu tao vì mày mà bỏ đi thì tao không còn là Tám Được nữa, tao không còn là&#8230; thằng người nữa.</p>
<p>Ba cây nhang cắm dưới đất trong chốc lát tàn nhang cong lại. Ông Tám biết thằng ma da đang nghe ông nói và bằng lòng với lý lẽ của một con người ngay thẳng. Ông bày rượu ra, kêu thằng nhỏ đem khô nướng ra rồi rót rượu mời thằng ma da chắc đang lẩn quẩn đâu đây:</p>
<p>- Uống vài ly gọi là tiễn biệt nhé ma da.</p>
<p>Ông Tám uống trước, rót tiếp ly khác đặt xuống đất. Chiếc ly rung nhẹ. Rượu còn nguyên nhưng thằng ma da đã uống một hớp coi như nó chấp nhận lời ông chủ lò rèn.</p>
<p>- Tao gửi mày tiền, vàng, quần áo, vải vóc và&#8230; con ngựa để mày đi về cõi âm cho nhanh. Hình như mày cũng bị trễ vài tiếng đồng hồ rồi? Thôi, xuống suối lấy hành lý của mày để đi cho kịp giờ.</p>
<p>Một mình ông Tám uống hết ba ly rượu gọi là đưa tiễn thằng hàng xóm ma da. Xong, ông đốt hàng mả, kêu tên thằng ma da để giao nhận. Ông đốt luôn con ngựa giấy. Và động tác sau cùng là ông dựng chiếc thang giấy từ mép ghềnh đá bên bờ suối lên bờ. Vừa đốt chiếc thang giấy, ông Tám vừa nói như lời cầu xin các đấng thiêng liêng cõi trên, cõi dưới:</p>
<p>- Thằng ma da tới lúc phải đi. Lẽ ra có hai nhân mạng thay thế cho nó ở vị trí ma da con suối này. Nhưng tôi đã cứu sống hai mẹ con người ta. Nay xin các vị khuất mặt khuất mày tha thứ và giúp cho thằng ma da được dùng chiếc thang giấy này đi vào cõi khác, nhanh chóng siêu thoát.</p>
<p>Ngọn lửa cháy lung linh liếm dần chiếc thang giấy. Khi ngọn lửa bao trùm chiếc thang thì có một cái bóng trắng từ con suối tối đen nhẹ nhàng bước qua chiếc thang leo lên ghềnh đá ngay chỗ ông Tám ngồi. Cái bóng đó leo lên yên con ngựa trắng vừa rung lục lạc kêu leng keng bên vách chòi lá của ông già Tám.</p>
<p>Ông Tám đứng dậy nhìn thằng ma da. Nó vừa thay quần áo mới, tay cầm xấp tiền giấy rãi khắp nơi. Rồi thì nó cười với ông, ghìm dây cương ngựa, trở bước&#8230;</p>
<p>Ông Tám đứng nhìn theo bàn tay vẫy mãi&#8230;</p>
<p>Thằng ma da đi khuất sau cánh rừng ông Tám mới thở phào tan hết âu lo. Thằng ma da đi trước lúc nửa đêm, nghĩa là kịp giờ hóa kiếp&#8230; Ông Tám rất mừng&#8230;</p>
<p>Từ đó trở đi, con suối trở nên hiền hòa dù cho mưa trên nguồn có nhiều hay ít. Ngã ba suối cũng êm ái hơn, dòng chảy dịu lại, đầy ắp phù sa đất đỏ badan.</p>
<p>Mùa vụ trên cánh đồng dưới kia nhờ vậy mà vô cùng xanh tốt. Dân làng no ấm, hạnh phúc.</p>
<p>Vì sao? Việc này chỉ một mình ông Tám hiểu.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (sưu tầm)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/lo-ren-ben-bo-suoi/9238/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thư giãn với quả bí đáng yêu</title>
		<link>http://www.teghe.com/th%c6%b0-gian-v%e1%bb%9bi-qu%e1%ba%a3-bi-dang-yeu/9218/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/th%c6%b0-gian-v%e1%bb%9bi-qu%e1%ba%a3-bi-dang-yeu/9218/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Jul 2010 12:50:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh dị sởn gai ốc]]></category>
		<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di co that]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9218</guid>
		<description><![CDATA[[Teghe.com] - Nếu mệt mỏi hay bị stress, bạn nhớ thư giãn với quả bí đáng yêu này nhé, bảo đảm cơn stress của bạn biến mất ngay tức khắc!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');">[Teghe.com]</a> &#8211; Nếu mệt mỏi hay bị stress, bạn nhớ thư giãn với quả bí đáng yêu này nhé, bảo đảm cơn stress của bạn biến mất ngay tức khắc!</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/2010-07-28_121316.jpg" alt="" width="724" height="469" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="640" height="480" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/halloween-pictures.swf" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="640" height="480" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/halloween-pictures.swf"></embed></object></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>BéĐẹp ( Teghe.com)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/th%c6%b0-gian-v%e1%bb%9bi-qu%e1%ba%a3-bi-dang-yeu/9218/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cậu bé có chiếc lưỡi chẻ đôi kỳ lạ</title>
		<link>http://www.teghe.com/c%e1%ba%adu-be-co-chi%e1%ba%bfc-l%c6%b0%e1%bb%a1i-ch%e1%ba%bb-doi-k%e1%bb%b3-l%e1%ba%a1/9220/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/c%e1%ba%adu-be-co-chi%e1%ba%bfc-l%c6%b0%e1%bb%a1i-ch%e1%ba%bb-doi-k%e1%bb%b3-l%e1%ba%a1/9220/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Jul 2010 09:29:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện như đùa]]></category>
		<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện lạ]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện lạ có thật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9220</guid>
		<description><![CDATA[Cậu bé Xiao Xin, 13 tuổi, từ khi sinh ra đã có chiếc lưỡi chẻ đôi. Điều đặc biệt hơn nữa là lưỡi của cậu có khả năng giữ được một số đồ vật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Cậu bé Xiao Xin, 13 tuổi, từ khi sinh ra đã có chiếc lưỡi chẻ đôi. Điều đặc biệt hơn nữa là lưỡi của cậu có khả năng giữ được một số đồ vật.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/t375715.jpg" alt="" width="500" height="350" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/t375714.jpg" alt="" width="500" height="350" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/t375713.jpg" alt="" width="500" height="350" /></a></p>
<p>Xiao Xin sinh ra ở Đại Khánh, Hắc Long Giang, Trung Quốc. Chiếc lưỡi chẻ đôi giống lưỡi rắn của cậu có thể giữ được chiếc bông tăm, tờ giấy hoặc một số đồ vật khác.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/t375712.jpg" alt="" width="500" height="350" /></a></p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em><br />
</em></a></p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (sưu tầm)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/c%e1%ba%adu-be-co-chi%e1%ba%bfc-l%c6%b0%e1%bb%a1i-ch%e1%ba%bb-doi-k%e1%bb%b3-l%e1%ba%a1/9220/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sáng kiến cho chiếc mũ bảo hiểm rất sock</title>
		<link>http://www.teghe.com/sang-kien-cho-chiec-mu-bao-hiem-rat-sock/9215/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/sang-kien-cho-chiec-mu-bao-hiem-rat-sock/9215/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Jul 2010 07:00:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng kiến tối kiến]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện lạ]]></category>
		<category><![CDATA[helmet]]></category>
		<category><![CDATA[mũ bảo hiểm]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng kiến]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9215</guid>
		<description><![CDATA[[Teghe.com] - Bạn đừng ngạc nhiên nếu nhìn những chiếc mũ bảo hiểm này nhé! Xem xong mà thấy thích thì nhớ comment ủng hộ cho Té Ghế vài câu nha!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');">[Teghe.com]</a> &#8211; Bạn đừng ngạc nhiên nếu nhìn những chiếc mũ bảo hiểm này nhé! Xem xong mà thấy thích thì nhớ comment ủng hộ cho <a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');">Té Ghế</a> vài câu nha!</strong></p>
<p style="text-align: center;">
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 560px"><a href="http://www.teghe.com"><img class=" " src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%281%29.jpg" alt="MBH làm từ chiếc quần vợt tennis" width="550" height="227" /></a><p class="wp-caption-text">MBH làm hình chiếc quần vợt tennis</p></div>
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 560px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2810%29.jpg" alt="Bowling" width="550" height="238" /></a><p class="wp-caption-text">Bowling</p></div>
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 560px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2811%29.jpg" alt="Hình quả bóng đánh Golf" width="550" height="238" /></a><p class="wp-caption-text">Hình quả bóng đánh Golf</p></div>
<p><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2812%29.jpg" alt="" width="550" height="237" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2814%29.jpg" alt="" width="550" height="239" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2813%29.jpg" alt="" width="550" height="239" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2815%29.jpg" alt="" width="550" height="238" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2816%29.jpg" alt="" width="550" height="239" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%2817%29.jpg" alt="" width="550" height="237" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%282%29.jpg" alt="" width="550" height="227" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%283%29.jpg" alt="" width="550" height="227" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%284%29.jpg" alt="" width="550" height="238" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%285%29.jpg" alt="" width="550" height="238" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%286%29.jpg" alt="" width="550" height="238" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%287%29.jpg" alt="" width="550" height="238" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%288%29.jpg" alt="" width="550" height="239" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem%20%289%29.jpg" alt="" width="550" height="240" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/28/m-b-h/mu-bao-hiem.jpg" alt="" width="550" height="229" /></a></p>
<p style="text-align: center;">
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>BéĐẹp ( Teghe.com)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/sang-kien-cho-chiec-mu-bao-hiem-rat-sock/9215/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quyển sách ma</title>
		<link>http://www.teghe.com/quy%e1%bb%83n-sach-ma/9199/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/quy%e1%bb%83n-sach-ma/9199/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 13:00:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ma rùng rợn]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di co that]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi khan trang]]></category>
		<category><![CDATA[Truyen Ma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9199</guid>
		<description><![CDATA[Tôi cũng biết hận, biết điên lên vì cái chết của con mình. Tôi đã đôi ba lần định trả thù bằng chính bàn tay mình cho hả. Nhưng rồi khi nhìn thấy Ái Liên đau khổ trong vòng tay người chồng giàu có mà nó không yêu thương, tôi đã nguôi được hận thù. Tôi quyết làm một việc gì đó cho nó, con dâu hụt của tôi]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Cô giáo Sương đưa cho Thoa cả chùm chìa khóa và dặn:</strong></p>
<p><strong>- Tất cả các phòng đều có chìa trong này, em xem cái nào xài được thì dùng, cái nào không được thì để riêng ra. Có những chìa từ rất lâu, đổi ổ khóa mấy lần rồi mà vẫn chưa bỏ.</strong></p>
<p><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/27/ok13.jpg" alt="" width="550" height="537" /></a></p>
<p>Thoa nhìn xâu chìa khóa mà ngao ngán:</p>
<p>- Em chỉ dùng mỗi một cái cho phòng của em thôi. Nếu cần thêm thì cũng là chìa mở cổng, mở cửa trước, sau. Chớ lấy chi quá nhiều vậy&#8230;</p>
<p>Nhưng cô Sương vẫn đưa:</p>
<p>- Thì em cứ giữ. Bởi nhà này bây giờ trở đi thì chỉ có mình em thôi. Chỉ có điều, chị hỏi thật em, ở một mình có sợ không?</p>
<p>Thoa cười:</p>
<p>- Từ nào đến giờ ở đâu em cũng chỉ một mình, quen rồi. Vả lại chị ở đây đã bao đời rồi, có gì đâu mà sợ, phải không?</p>
<p>Chị Sương gật đầu:</p>
<p>- Nhà này tuy rộng và vắng vẻ, nhưng chưa hề xảy ra chuyện gì bất thường. Vả lại, ban đêm thì ông già Tư Sang sẽ về ngủ canh nhà. Ông ấy là người tốt. Đêm nào ổng cũng thức tới nửa khuya. Có gì cần, em cứ bấm chuông trên đầu giường thì ông ấy sẽ có mặt.</p>
<p>- Dạ, cám ơn chị.</p>
<p>Cô Sương soạn xong va ly thì xách đi ngay:</p>
<p>- Chị phải ra xe lửa cho kịp chuyến. Thôi, em ở nhà ráng giữ gìn sức khỏe nghe!</p>
<p>- Dạ, chị Sương đi cũng chịu khó ăn, ngủ, để khi về còn lên được vài ký chớ!</p>
<p>Hai chị em tuy không bà con, nhưng đã dạy chung trường được vài năm, hiểu tính nết nhau, nên lại càng yêu thương nhau khi về ở chung ngôi nhà này. Đây là nhà của một người bạn chung của hai hgười, anh ta thường được hai cô quen gọi là anh Đức, chớ thật ra tên đầy đủ là Thành Đức, một chủ nhà in kiêm kinh doanh bất động sản có cỡ. Anh ta khá giàu, mua nhiều nhà đất để dành bán lấy lãi. Ngôi nhà này anh ta mua đã khá lâu nhưng chưa sửa sang lại, bởi anh ta còn có nhiều kế hoạch cấp thiết hơn. Sở dĩ anh cho hai chị em ở mà không lấy tiền thuê nhà là có lý do: Anh ta bận đi ra nước ngoài gần hai năm mà không có ai trông nhà. Đức quen với cả Thoa và Sương, bởi hai đứa con của anh ta đều học với hai cô, một người dạy văn, một người dạy toán. Có lần anh ta nói vui:</p>
<p>- Khi nào con gái tôi về đây ở thì khỏi phải thuê người dạy kèm, đã có sẵn hai cô dạy hai môn cơ bản rồi!</p>
<p>Đứa con gái mười bốn tuổi của Đức học hành khá giỏi, nó lại mến hai cô Thoa và Sương, nên trước khi đi ra nước ngoài theo mẹ trong mấy năm, nó còn hứa hẹn:</p>
<p>- Khi trở về thế nào con cũng nhờ hai cô dạy thêm cho!</p>
<p>Về chuyện cô bé Ái Lan này, tuy mới 14 tuổi mà đã khá trưởng thành trong cách suy nghĩ, đôi lần nó nói riêng với cả Thoa và Sương:</p>
<p>- Tại thấy má bệnh nên con mới theo má ra nước ngoài, chữa bệnh cho má lại vừa học, chớ con muốn ở lại với ba hơn.</p>
<p>Thoa biết phần nào về tình cảnh riêng của vợ chồng Đức. Anh ta là một doanh nhân thành đạt giàu có, nhưng cuộc sống vợ chồng thì hình như có nhiều điều âu lo. Bà vợ Ái Liên thì mắc chứng trầm cảm, ít nói, nên nhiều khi cả tháng không nghe hai vợ chồng nói chuyện với nhau.</p>
<p>- Khóa cổng giùm chị, Thoa ơi!</p>
<p>Nghe chị Sương gọi, Thoa vội ra khóa cổng, rồi trở về phòng riêng. Từ ngày dọn về đây hơn ba tháng rồi, Thoa ở trên lầu một, bên cạnh còn ba phòng nữa bỏ không, nhưng chưa bao giờ cô bước qua đó xem. Kể cả có lần Đức tới thăm và có ý bảo cô: nếu không vừa ý phòng đang ở thì có thể chuyển sang bất cứ phòng nào trong các phòng còn lại. Nhưng Thoa cũng chưa có ý đó.</p>
<p>Vừa bước vào phòng, bỗng Thoa nhìn thấy một góc phòng bị thấm nước, có lẽ do đường thoát nước bị hư, nước thấm ướt rất khó chịu. Cô bước lại xem cái rương sách để ở góc phòng và giật mình:</p>
<p>- Ẩm hết rồi!</p>
<p>Thoa là người rất kỹ lưỡng trong việc bảo tồn sách vở, nên một quyển sách bị ẩm là điều tối kỵ của cô. Vừa lấy khăn sạch ra lau vừa lầm bầm:</p>
<p>- Kiểu này sẽ hư hết sách!</p>
<p>Là cô giáo dạy văn, ham đọc sách, nên đối với Thoa sách còn quý hơn cả tiền bạc.</p>
<p>Lúc đầu tưởng chỉ ẩm ướt có vài cuốn, nhưng sau khi xem lại Thoa mới giật mình, hầu như cả rương sách đều chịu chung số phận! Thì ra từ hôm dọn nhà tới nay nó đã bị thấm nước, mà Thoa không để ý.</p>
<p>Đem trải mấy chục cuốn sách ra phơi, chợt Thoa nhớ ra:</p>
<p>- Sao mình không chuyển phòng?</p>
<p>Ý nghĩ đến kịp lúc, hợp thời, nên chỉ sau mấy phút Thoa đã dùng chìa khóa mở căn phòng bên cạnh. Phòng trống, có sẵn một cái tủ, một bàn viết, và lại có cả bàn phấn nữa.</p>
<p>- Hình như&#8230; của bà vợ ông Đức trước đây?</p>
<p>Điều đó có thể đúng, trước khi bà ta chuyển về ở ngôi nhà mới rồi đi nước ngoài trị bệnh.</p>
<p>Xem thêm căn phòng bên cạnh nữa, nó cũng giống như phòng kia, tuy nhiên nó không có bàn viết, mà điều đó đối với Thoa nó quan trọng còn hơn là giường nằm. Cô quyết định chọn căn phòng đầu tiên.</p>
<p>Thay vì chờ đến tối có ông quản gia Tư Sang về giúp, Thoa quyết định một mình chuyển dần đồ đạc qua. Cũng may, Thoa không có nhiều đồ, chỉ chiếc rương quần áo, hai rương sách.</p>
<p>Chỉ nửa giờ sau là mọi thứ đâu vào đó. Vừa chuẩn bị đi tắm thì nhìn chiếc tủ gỗ, Thoa có ý định sẽ dùng nó và cho hết sách vào đó. Nghĩ là làm, cô mở được cửa tủ một cách dễ dàng, bởi cửa không khóa. Bên trong còn sót lại một ít sách cũ. Có lẽ là sách không quan trọng nên khi dọn đi bà chủ đã không mang theo.</p>
<p>Có tất cả sáu quyển sách. Đúng là sách đã quá cũ, có cuốn đã sờn gáy, có cuốn chỉ còn lại phân nửa với bìa đã rách nát. Duy nhất có một quyển là còn nguyên, lại không là sách in, mà được viết tay, khá công phu với chữ viết nắn nót, đẹp như người ta viết thư pháp!</p>
<p>Thoa gọi đấy là một quyển sách, bởi tuy nó viết tay, nhưng được đóng gáy khá công phu như một quyển sách in, ở bìa vải có dòng chữ đề tựa mạ vàng: TÌNH HẬN.</p>
<p>Nội cái tựa thôi đã có sức hút để đọc, mà lại còn thêm tên người viết là Ái Liên nữa, bảo sao Thoa không giữ chặt nó trên tay và quên cả việc cho sách của mình vào tủ để cất.</p>
<p>“Viết cho vong hồn người đã vĩnh viễn ra đi&#8230;”</p>
<p>Dòng đầu tiên của quyển sách đã khiến cho Thoa quên hết công việc, cô leo lên chiếc nệm vừa trải ra, chưa kịp trải vải phủ, đọc như sợ ai giật mất!</p>
<p>“Nửa đêm 23 tháng 3 năm 1953&#8230;”</p>
<p>“Vẫn là những đêm dài chờ đợi, nhưng sao đêm nay đối với Ái Liên nó dài như bất tận. Bởi người mình chờ hầu như không bao giờ tới nữa và hình như có điều gì đó bất an đang rình rập đâu đây!”</p>
<p>“Quân ơi, sao anh lại bỏ em một mình trong thời khắc này! Lúc mà em cần có anh nhất! Sao anh không tới để giữ lại chút hy vọng mong manh trong tay. Nó sắp mất rồi, mà em thì yếu đuối quá, bạc nhược quá, không làm sao giữ được cho chúng mình!”</p>
<p>“Trách anh, nhưng em biết làm sao anh tới được khi mà sáng nay người ta đã âm thầm đưa anh đi cách xa em đến nửa ngàn dặm! Họ đã quyết chia lìa chúng ta bằng thủ đoạn vu khống cho anh tội lỗi rồi đưa đi an trí ở chốn xa xăm đó. Nhưng nó cũng chưa xa bằng chỉ vài giờ nữa thôi, khi trời sáng thì em của anh sẽ bị đem tới một nơi còn xa hơn nữa. Nơi đó không có cự ly nhưng mà còn hơn vạn dặm, nó được gọi là HÔN LỄ! Sáng mai này em sẽ lên xe hoa rồi, Quân ơi! Sao anh không tới để cứu em đi? Chỉ còn quãng thời gian ngắn nữa thôi, mối tình hơn tám năm của mình sẽ tan như bọt nước!”</p>
<p>“Anh biết rồi đó, Ái Liên của anh đã thề rằng: một là ta sống bên nhau, hai là em sẽ biến mất khỏi cõi đời này! Em thề và sẽ giữ lời, tin em đi Quân. Bởi vậy, nếu mai này anh có trở lại và hay tin em chết thì cũng đừng than khóc làm gì. Coi như em đã làm tròn lời nguyện ước. Kiếp này em chỉ có anh là người tình!”</p>
<p>“Vĩnh biệt Quân của em!”</p>
<p>“Đau đớn thay cho em, Quân ơi! Điều em muốn đã không thành! Em đã lao đầu vào xe đang chạy, muốn một cái chết thật đau, vậy mà em lại rơi vào một cơn hôn mê sâu, êm ái, nhẹ nhàng&#8230; Để rồi khi tỉnh lại em mới biết rằng mình đã được cứu, bởi chiếc xe mà em lao đầu vào đã kịp thắng lại, chỉ gây thương tích nhẹ cho em mà thôi. Và dù không có mặt trong lễ rước dâu, nhưng hôn lễ của em vẫn được cử hành. Người ta đã đưa em về nhà chồng từ bệnh viện.”</p>
<p>“Sáu tháng sau ngày Ái Liên lấy chồng&#8230;”</p>
<p>“Người ta đưa về nhà mẹ Quân một cái xác nằm trong quan tài. Đó là Quân! Nơi giam giữ Quân chỉ gửi về một tờ giấy ghi gọn mấy dòng: Chết do bệnh sốt rét trong thời gian thụ án!”</p>
<p>“Lúc nhận được tin dữ thì Ái Liên đang mang thai được hơn năm tháng! Nàng đã ngất đi mấy lượt và từ phút đó cô gái tên Ái Liên không còn là Ái Liên nữa, mà chỉ còn là một Liên tâm thần&#8230;”</p>
<p>Đoạn truyện đến đó là kết thúc. Nó là một phần của quyển sách vốn là một tuyển tập gồm nhiều truyện ngắn, nhưng những phần tiếp theo cũng là một điệp khúc, gồm nhiều phân đoạn trong một trường đoạn bi thảm, mà người viết lúc thì tỉnh táo, lúc thì viết như người từ một cõi nào, viết về mình mà như viết chuyện của ai. Khi gọi người tình chung của mình mà như gào thét tên ai trong một thế giới ảo nào đó!</p>
<p><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/27/acquy_9778.jpg" alt="" width="400" height="495" /></a></p>
<p>Đọc qua mấy truyện đầu tiên, tự dưng nước mắt của Thoa chảy ướt cả gối. Cô buông quyển sách và buột miệng:</p>
<p>- Tội nghiệp chị ấy!</p>
<p>Thì ra cuộc đời của bà chủ nhà này lại bi thảm đến như thế. Thảo nào trông bà ta như người cõi trên. Thoa nhớ lại ánh mắt xa xôi, buồn bã của cô bé Ái Lan mỗi khi nhắc tới mẹ. Giờ đây Thoa mới hiểu phần nào&#8230;</p>
<p>Đặt quyển sách trên đầu nằm, Thoa nhắm mắt lại nhốt hình ảnh người đàn bà đáng thương đó trong đầu. Định nghỉ một lát sẽ dậy đọc tiếp&#8230; Nhưng chẳng hiểu sao, Thoa đã ngủ một cách ngon lành. Ngủ mãi đến khi trời tối.</p>
<p>- Cô Thoa! Sao cô ngủ mà không bật đèn, tối lắm rồi!</p>
<p>Nghe tiếng của ông già Tư Sang, Thoa giật mình choàng dậy. Cô hỏi vọng ra:</p>
<p>- Mấy giờ rồi chú Tư?</p>
<p>- Đã hơn 8 giờ rồi. Tôi về hồi 7 giờ, thấy cô ngủ ngon quá nên không kêu. Cô dậy rồi ăn cơm đi, bữa nay tôi nấu luôn cả phần cơm của cô nữa. Cô cứ ăn tự nhiên.</p>
<p>Thoa bước ra vừa phân trần:</p>
<p>- Tại hồi trưa cháu dọn phòng, chuyển qua bên này để không bị thấm nước, nên mệt quá ngủ quên.</p>
<p>Ông già Tư mau mắn:</p>
<p>- Sao cô không chờ tôi về, tôi giúp cho. Đàn bà con gái làm chi chuyện nặng nhọc đó.</p>
<p>- Dạ, cháu làm được mà. Chú Tư cứ ăn cơm đi, cháu không đói.</p>
<p>- Không được. Thấy cô ngủ quên, biết cô không kịp nấu cơm nên tôi đã nấu luôn, đủ cho mấy người ăn lận!</p>
<p>Ông trở xuống bếp, lát sau bưng lên một mâm cơm với ba món thức ăn đang bốc khói:</p>
<p>- Già này sống một mình lâu nay nên tự nấu được nhiều món ăn, ngon không thua gì mấy bà đâu nhé! Không tiện từ chối nên Thoa cùng ăn. Lựa lúc ông già Tư vui chuyện, đột nhiên Thoa hỏi:</p>
<p>- Chú ở trong nhà này lâu lắm rồi phải không, chắc là rành mọi chuyện?</p>
<p>Ông già chừng như từ lâu không được dịp nói chuyện cùng ai, nên tuôn ra một hơi:</p>
<p>- Tôi ở làm cho nhà này từ thời ông chủ đồn điền Thành Công còn cai quản cơ ngơi này, đến khi cậu chủ Thành Đức nối nghiệp tôi cũng ở đây. Tính gọn cũng đã hơn hai chục năm rồi.</p>
<p>- Có nghĩa là chú ở từ khi anh Đức chưa có gia đình?</p>
<p>- Ồ chưa! Hồi đó chính tôi đứng ra lo đám cưới cho cậu Đức, bởi khi ấy ông Thành Công bị bệnh nằm một chỗ, mà bà chủ cũng bị đau không đi đứng được, kể cả việc tôi còn phải đưa cô dâu từ nhà thương về&#8230;</p>
<p>Kể tới đây, chừng như biết mình quá lời, ông già Tư ngừng ngang&#8230; Biết đây là thời cơ tốt nhất để khai thác chuyện mà mình đang thắc mắc, nên Thoa đánh bạo hỏi:</p>
<p>- Xin cho cháu hỏi, có phải bà chủ bị bệnh gì đó về tâm thần phải không?</p>
<p>- Phải.</p>
<p>Ông già trả lời vừa thở dài, rồi như được dịp tuôn hết ra những điều lâu nay không biết nói với ai, ông ta tiếp:</p>
<p>- V ợ cậu Đức bị tâm thần từ ngày hôn lễ. Có một người đàn ông tên Quân chen vào chuyện của họ. Đó là nguyên do dẫn tới bao rắc rối cho tới bây giờ&#8230; Bởi vậy cô thấy đó, con bé Ái Lan lúc nào cũng chỉ muốn sống bên mẹ nó, mặc dù nó cũng rất thương cha. Đấy, gia đình họ rắc rối lắm&#8230;</p>
<p>Thoa đột ngột hỏi:</p>
<p>- Có phải người đàn ông tên Quân đã chết rồi không?</p>
<p>Nhìn sững Thoa, phải mất mấy giây ông già Tư mới đáp:</p>
<p>- Đúng, cậu ấy chết rồi!</p>
<p>Thoa thở hắt ra:</p>
<p>- Như vậy đúng rồi!</p>
<p>Già Tư ngạc nhiên:</p>
<p>- Cô nói cái gì đúng?</p>
<p>- Dạ không. Cháu nói&#8230; cháu nghĩ đúng như lời chú Tư nói.</p>
<p>Thoa không muốn cho ông ta nghi ngờ chuyện mình đọc được quyển tập ghi chép của bà Ái Liên. Cô ăn xong nhanh bữa cơm khen lấy lòng:</p>
<p>- Chú Tư quả là nấu thức ăn ngon quá!</p>
<p>Tiếp ông già dọn mâm chén bát xuống bếp, Thoa trở lên ngay phòng mình để đọc nốt quyển sách.</p>
<p>Nhưng vừa bật đèn lên, bỗng Thoa kêu lớn:</p>
<p>- Đâu rồi? Quyển sách để ở đầu giường không cánh mà bay mất!</p>
<p>Thoa chạy đi tìm ông già Tư:</p>
<p>- Chú có thấy cuốn sách cháu để trên giường không?</p>
<p>Ông già Tư ngạc nhiên:</p>
<p>- Sách gì? Nãy giờ tôi ngồi ăn cơm với cô mà, có thấy sách vở gì đâu?</p>
<p>Thoa nhớ lúc ông Tư kêu mình dậy, khi bật ngồi lên, tay cô còn chạm quyển sách đúng nơi cô để trước lúc ngủ. Không thể nào&#8230;</p>
<p>Ông Tư hỏi lại:</p>
<p>- Mà cô nói quyển sách gì? Trong nhà này chỉ có cô và tôi, mà tôi thì không bao giờ&#8230;</p>
<p>Thoa phải nói trớ đi:</p>
<p>- Dạ, chắc cháu nhớ lộn rồi. Có thể cháu còn để ở phòng bên kia&#8230;</p>
<p>Đợi ông già Tư ra khỏi nhà xong, Thoa tuần tự mở hết các phòng còn lại. Có một bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của Thoa khi cô mở căn phòng nhỏ trên sân thượng. Trong phòng là cả một kho sách cũ!</p>
<p>Và còn lạ lùng hơn, quyển sách TÌNH HẬN đang nằm trang trọng trên chiếc bàn viết duy nhất trong phòng. Ngay bên cạnh quyển sách có bức ảnh chân dung của một người thanh niên, đã khá cũ, ở một góc ảnh đã có dấu hiệu ố vàng.</p>
<p>Tò mò, Thoa cầm tấm ảnh lên và lật phía sau xem, cô càng giật mình khi thấy dòng chữ, đúng là nét chữ của Ái Liên: Ngàn thu chỉ còn lại cái bóng của anh thôi, Quân ơi!</p>
<p>- Thì ra đây là Quân, người tình của Ái Liên.</p>
<p>Thoa suýt buông rơi bức ảnh xuống sàn, khi nghĩ tới việc Quân đã vào phòng mình để lấy quyển sách! Trong khi anh ta là một&#8230; hồn ma!</p>
<p>Đáng lý Thoa đã bỏ chạy khỏi phòng ngay lúc ấy, nhưng chẳng hiểu sao sau khi phân vân một chút, cô lại bước tới các kệ sách đặt quanh tường. Toàn là những cuốn sách rất lạ, mà hầu hết là những đề tài huyền bí bằng Anh văn, Pháp văn. Cầm một vài quyển lên xem thử thì cuốn nào cũng có hai chữ ký, một của Ái Liên, còn một là của&#8230; Quân!</p>
<p>Đúng nơi đây là thư viện riêng của bà chủ Ái Liên, nhưng tại sao bà ta lại để những quyển sách của mình và người tình ngay trong nhà này, cả bức ảnh chân dung nữa! Vậy còn ông chủ Đức thì sao?</p>
<p>Hơn nửa giờ say mê với kho sách, Thoa chưa muốn rời, nếu không bất chợt nhìn thấy dấu vết bùn in hình một cặp đế giày khá lớn trên sàn nhà. Dấu còn mới, bùn còn ướt!</p>
<p>- Ai vậy? Ông già Tư đâu có đi giày kiểu này?</p>
<p>Nỗi tò mò dậy lên, Thoa không kiềm chế được nên lần theo dấu giày xem thử nó đi đâu? Ra tới khu vườn rộng phía sau nhà, nơi có một lối mòn đất đỏ mà cơn mưa liên tục mấy hôm nay đã làm cho sũng nước. Những dấu giày còn in rõ ràng, đang hướng về phía tường rào cuối vườn. Đến tận cuối vườn thì mất dấu, nhưng cũng không khó khi sau đó Thoa nhìn thấy một cánh cửa sắt cũ dẫn ra ngoài. Thì ra&#8230;</p>
<p>Thoa giống như một nhà thám hiểm, nhìn trước sau không thấy ai, cô bước lần theo dấu chân tiếp tục in trên đường đất đỏ. Đó là con đường duy nhất dẫn về một ngôi nhà thấp thoáng phía chân đồi. Ngoài ngôi nhà đó hầu như chung quanh không có nhà nào khác.</p>
<p>Cũng có hơi ngại, nhưng đã trót đi rồi Thoa đành phải bước tiếp. Khoảng năm phút sau thì Thoa đã đặt chân tới trước cửa ngôi nhà. Hình như bên trong có chút khói bay lên, chứng tỏ là nhà có người. Thoa hơi yên dạ, cô rụt rè lên tiếng:</p>
<p>- Có ai trong nhà không, cho tôi hỏi thăm&#8230;</p>
<p>Tiếng chân bước đều ra, cửa xịch mở, và&#8230;</p>
<p>- Chú Tư!</p>
<p>Trước mặt Thoa là ông già Tư quản gia. Ông hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Thoa, nhưng kịp trấn tĩnh ngay, ông vội hỏi:</p>
<p>- Sao cô biết đây mà tới?</p>
<p>Thoa lúng túng:</p>
<p>- Dạ, cháu&#8230; cháu&#8230;</p>
<p>- Thôi, đã tới thì vào nhà đi.</p>
<p>Thoa bước theo ông già vào trong và một lần nữa cô giật mình khựng lại, khi nhìn thấy trước mặt mình thay vì là một phòng khách thì lại là&#8230; một ngôi mộ đá, ốp đá cẩm thạch đen sì!</p>
<p>- Sao&#8230; sao&#8230;</p>
<p>Bây giờ Thoa không còn bình tĩnh như lúc đầu nữa, phải vịn tay vào cột nhà mới đứng vững. Ông già Tư giải thích:</p>
<p>- Đây là nhà mồ của cậu Quân!</p>
<p>Thoa kêu lên:</p>
<p>- Quân, người yêu của bà Ái Liên?</p>
<p>Ông già gật đầu, rồi im lặng. Thoa nhìn một lượt chung quanh, không có gì khác ngoài ngôi mộ này. Cô chưa kịp hỏi thêm thì ông Tư đã nói:</p>
<p>- Cô biết rồi đó, Quân chết sau hôn lễ của cô Ái Liên và cậu Đức được sáu tháng. Cậu ấy bị người ta ám hại, mà cụ thể là ông chủ lớn Thành Công. Chỉ bởi ông ta quyết ngăn cản mối tình giữa hai người, nên nhiều lần nói mà Liên và Quân không nghe, nên ông ta đã mượn tay một tên cò mật thám Tây vu cho Quân tội chết, đày đi an trí ở một vùng rừng sâu nước độc. Cậu ấy chết không biết có phải do sốt rét không, nhưng đem xác về đây thì thân thể không còn trọn vẹn&#8230;</p>
<p>Thoa bỗng hỏi:</p>
<p>- Chú là sao với Quân?</p>
<p>Ông già Tư giọng trầm hẳn xuống:</p>
<p>- Tôi là cha ruột của nó. Chỉ vì nó là con của một quản gia nghèo như tôi, nên nó phải chết oan như vậy đó cô!</p>
<p>Ông bật khóc sau câu nói! Tlếng khóc của một ông già nghe thảm thiết vô cùng. Thoa cũng phải khóc theo vì xúc động. Một lúc sau, Thoa hỏi:</p>
<p>- Có phải vì muốn cưới Ái Liên bằng được cho con trai mình mà ông chủ đồn điền Thành Công đã quyết hại Quân?</p>
<p>- Điều đó ai mà không biết. Tôi cũng biết ngay từ đầu, nhưng không ngờ ông ra tay độc ác quá như vậy, nên tôi trở tay không kịp, phải đành nhận xác con mà khóc thôi!</p>
<p>Thoa quá bức xúc nên hỏi đại:</p>
<p>- Sao chú không tố cáo chuyện ấy? Mà tại sao vẫn tiếp tục ở lại nơi này?</p>
<p>Ông già Tư nhẹ thở dài:</p>
<p>- Tôi cũng biết hận, biết điên lên vì cái chết của con mình. Tôi đã đôi ba lần định trả thù bằng chính bàn tay mình cho hả. Nhưng rồi khi nhìn thấy Ái Liên đau khổ trong vòng tay người chồng giàu có mà nó không yêu thương, tôi đã nguôi được hận thù. Tôi quyết làm một việc gì đó cho nó, con dâu hụt của tôi.</p>
<p>Thoa hơi rụt rè một chút, rồi lại hỏi:</p>
<p>- Sao nhà họ giàu như vậy mà không chữa cho chị Liên hết bệnh tâm thần? Nghe nói chị ấy cũng chỉ bị hoang tưởng thôi&#8230;</p>
<p>Ông già chợt thở hắt ra:</p>
<p>- Chỗ này coi như tôi đã trả được thù rồi!</p>
<p>Thoa ngạc nhiên:</p>
<p>- Chú nói vậy là sao?</p>
<p>- Con Ái Liên đã hết bệnh từ lâu rồi!</p>
<p>Câu nói làm cho Thoa trố mắt nhìn, hỏi lại:</p>
<p>- Chú nói thật? Nhưng sao chị ấy còn phải đi nước ngoài chữa bệnh?</p>
<p>Đột ngột đứng dậy và đi thẳng ra nhà sau, một lát ông già trở lại với một phụ nữ mặc y phục toàn đen. Người đó lặng lẽ đi bên cạnh ông già, tuy im lặng nhưng hoàn toàn tỉnh táo, bước đi khoan thai. Đến gần Thoa, ông Tư lên tiếng:</p>
<p>- Chào cô giáo đi con. Chính cô đây là cô giáo dạy cho Ái Lan. Nó mến cô Thoa này lắm.</p>
<p>Ông quay sang người phụ nữ, giới thiệu:</p>
<p>- Đây là&#8230; Ái Liên, con dâu tôi!</p>
<p>Thoa kêu lên:</p>
<p>- Chị Liên mà chú kể nãy giờ?</p>
<p>- Nó đó.</p>
<p>- Thế chị không phải đang ở nước ngoài?</p>
<p>Người phụ nữ không đáp, chỉ nhẹ mỉm cười rồi lắc đầu. Ông già Tư phải nói thay:</p>
<p>- Đi nước ngoài là cách nói của thằng Thành Đức mà thôi. Bởi nó không muốn ai biết vợ chồng nó trong hoàn cảnh này. Đã từ mấy năm nay rồi, con Ái Liên bỏ nhà đi và về đây ở với tôi, với mộ chồng của nó, mà Đức và mọi người không ai biết. Kể cả con Ái Lan cũng chỉ mới biết gần đây thôi&#8230;</p>
<p>- Ái Lan? Cháu bây giờ ở đâu?</p>
<p>Từ đằng sau, một cô bé chậm rãi bước vào. Vừa thấy Thoa, nó đã nhào tới ôm chầm lấy:</p>
<p>- Cô! Sao cô biết con ở đây mà tới?</p>
<p>- Cô tưởng con&#8230;</p>
<p>Con bé liến thoắng:</p>
<p>- Con ở đây với mẹ chớ có đi nước ngoài đâu! Con nhớ cô lắm, nhưng mẹ nói để tháng sau mới cho về thăm cô, cho giống như mới đi nước ngoài về.</p>
<p>Bấy giờ người phụ nữ mới lên tiếng, giọng dịu dàng, dễ nghe:</p>
<p>- Cháu nó đòi chạy về thăm cô hoài, nhưng tôi chưa cho. Mỗi năm mẹ con mới có dịp ở với nhau mấy tháng hè mà&#8230;</p>
<p>- Vậy ra&#8230;</p>
<p>- Cháu nó ở đây với tôi từ mấy tuần nay. Tuy thiếu tiện nghi, nhưng nhiều cảnh đẹp, vả lại bên cạnh cháu còn có&#8230; cha cháu đây!</p>
<p>Ông già Tư chen vào:</p>
<p>- Lúc đầu khi mới về đây chơi với mẹ nó, con bé sợ nấm mộ này lắm, nhưng lần hồi nó chẳng những không sợ, mà trưa nào cũng ra đây, leo lên mộ nằm chơi.</p>
<p>Thoa không thể tưởng tượng nổi những điều ông già vừa kể. Phải đến khi bé Lan chợt buông cô ra, chạy tới ôm lấy ngôi mộ một cách trìu mến, như ôm một người thân! Ái Liên kéo tay con và nói:</p>
<p>- Sao con không mời cô vào phòng mình chơi. Con lấy tặng cô những con bướm đẹp mà con bắt hổm rày đi!</p>
<p>Bé Ái Lan reo lên:</p>
<p>- Vào đây cô Thoa!</p>
<p>Thoa ngạc nhiên khi nhìn căn phòng phía sau. Nó tuy không rộng lắm, nhưng cũng đầy đủ tiện nghi cho một phụ nữ sinh sống. Bé Ái Lan hồn nhiên chỉ vào một cái lồng đầy những bướm:</p>
<p>- Chính con bắt đó cô. Ban đầu con không biết bắt, nhưng nhờ mẹ chỉ, nên bây giờ con bắt hay lắm rồi! Để lát nữa con dẫn cô ra ngoài kia bắt bướm, hái hoa, nhiều hoa đẹp lắm!</p>
<p><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/27/imagesghfgh.jpeg" alt="" width="264" height="191" /></a></p>
<p>Buổi trưa hôm đó, mặc dù tìm đủ cách để từ chối, nhưng Thoa cũng phải ở lại ăn với họ một bữa cơm. Trong khi ăn, Ái Liên chỉ yêu cầu:</p>
<p>- Cô nhìn thấy cảnh sống của tôi rồi đó. Tôi hoàn toàn tỉnh táo, nhưng tôi không thể trở về cuộc sống kia được nữa. Tôi đã thề là sẽ sống ở đây cho đến ngày chết. Hay ít nhất cũng đến ngày con gái chúng tôi đến tuổi trưởng thành, lập gia đình riêng&#8230;</p>
<p>Thoa ngạc nhiên:</p>
<p>- Chị nói&#8230; con chúng tôi, nghĩa là sao?</p>
<p>Ái Liên ôm con vào lòng, vừa đáp:</p>
<p>- Nó là giọt máu mà Quân đã để lại trong tôi khi anh ấy bị đưa đi an trí và chết.</p>
<p>Nếu không trực tiếp nghe người phụ nữ này kể thì chắc Thoa khó mà tin được. Cô liếc mắt nhìn sang ông già Tư, ông nhẹ gật đầu như xác nhận điều Ái Liên nói là đúng.</p>
<p>Thoa cảm giác như mình vừa nhận được một tin vui của chính mình. Cô nhìn mẹ con họ mà như muốn ôm họ và chúc mừng thật nồng nhiệt! Biết là không nên ở lâu, Thoa đứng lên kiếu từ:</p>
<p>- Xin phép chú Tư, xin phép chị, em về. Em xin hứa với chị là không bao giờ nói lại chuyện này với ai. Nếu chị cho phép thì thỉnh thoảng em tới đây thăm chị và cháu Lan.</p>
<p>Ái Liên vui lắm:</p>
<p>- Cám ơn cô nhiều. Tôi tin cô.</p>
<p>Tiễn chân Thoa ra tới nửa đoạn đường, ông già Tư mới nói:</p>
<p>- Còn chuyện này nữa, cô có biết tại sao thằng Đức nó cho cô và cô Sương tới ở ngôi nhà đó không?</p>
<p>- Dạ, nghe nói do nhà bỏ trống quá lâu, nên cần có sinh khí&#8230;</p>
<p>- Không đúng đâu. Ngôi nhà này là nỗi ám ảnh của nó! Từ mấy năm nay nó có bước về đâu, chỉ vừa rồi khi đưa hai cô tới ở nó mới về. Nhưng sau chuyến đó thì rồi nó sẽ không bao giờ trở lại đây nữa!</p>
<p>Thoa kinh ngạc:</p>
<p>- Sao vậy chú?</p>
<p>- Nó đang bệnh rất nặng! Đó là hậu quả mà nó phải nhận từ thằng Quân.</p>
<p>Thoa càng không hiểu:</p>
<p>- Vậy là sao?</p>
<p>- Hồn ma thằng Quân chớ sao.</p>
<p>Thoa trố mắt:</p>
<p>- Anh Quân thành ma?</p>
<p>- Tôi nói ra điều này cho mình cô biết, đừng nói lại với ai. Ngôi nhà cô đang ở chỉ cô và cô Sương ở được, bởi hai cô là cô giáo của con Ái Lan. Còn ngoài ra không ai bước chân tới được, nhất là thằng Đức. Oan hồn thằng Quân không để cho ai tới đó. Ấy là nguyên nhân lâu nay thằng Đức bỏ hoang ngôi nhà. Nó sợ bị trả thù!</p>
<p>Thoa hơi run:</p>
<p>- Nhưng cháu&#8230; cháu&#8230;</p>
<p>Ông Tư trấn an:</p>
<p>- Tôi có thể đoan chắc với cô, con trai tôi là ma với ai, chớ với người ơn của nó thì không bao giờ. Trái lại, nó còn là người bảo vệ cho cuộc sống yên lành của cô nữa. Tin tôi đi, đừng sợ.<br />
Thoa gật đầu. Nhưng suốt ngày hôm đó cô cứ ngay ngáy lo&#8230; Vậy mà suốt ba tháng hè Thoa vẫn sống yên ổn, vui vẻ trong ngôi nhà đó. Ngày ngày cô vẫn lui tới thăm mẹ con Ái Liên. Nửa tháng sau, cô nghe tin Thành Đức chết vì căn bệnh lạ. Như vậy, phải chăng mọi điều tốt đẹp sẽ tới với Ái Liên, Ái Lan&#8230;</p>
<p><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (sưu tầm)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/quy%e1%bb%83n-sach-ma/9199/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kinh dị những con búp bê ghê rợn</title>
		<link>http://www.teghe.com/kinh-d%e1%bb%8b-nh%e1%bb%afng-con-bup-be-ghe-r%e1%bb%a3n/9160/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/kinh-d%e1%bb%8b-nh%e1%bb%afng-con-bup-be-ghe-r%e1%bb%a3n/9160/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 26 Jul 2010 13:07:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh dị sởn gai ốc]]></category>
		<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[búp be kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[búp bê ma]]></category>
		<category><![CDATA[kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di co that]]></category>
		<category><![CDATA[thế giới]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9160</guid>
		<description><![CDATA[[Teghe.com] - Không dám nói nhiều, để bà con tự cảm nhận.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');">[Teghe.com]</a> &#8211; Không dám nói nhiều, để bà con tự cảm nhận.</strong></p>
<p><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di.jpg" alt="" width="390" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%2814%29.jpg" alt="" width="640" height="480" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%287%29.jpg" alt="" width="600" height="451" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%286%29.jpg" alt="" width="426" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%285%29.jpg" alt="" width="600" height="451" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%284%29.jpg" alt="" width="600" height="450" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%282%29.jpg" alt="" width="450" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%289%29.jpg" alt="" width="400" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%288%29.jpg" alt="" width="435" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%2812%29.jpg" alt="" width="438" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%2811%29.jpg" alt="" width="450" height="595" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%2810%29.jpg" alt="" width="423" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%2813%29.jpg" alt="" width="505" height="600" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/bup-be-kinh-di%20%283%29.jpg" alt="" width="470" height="600" /></a></p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>BéĐẹp ( Teghe.com)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/kinh-d%e1%bb%8b-nh%e1%bb%afng-con-bup-be-ghe-r%e1%bb%a3n/9160/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện về &#8220;ma cà rồng&#8221; vùng Dusseldorf</title>
		<link>http://www.teghe.com/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-ma-ca-r%e1%bb%93ng-vung-dusseldorf/9174/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-ma-ca-r%e1%bb%93ng-vung-dusseldorf/9174/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 26 Jul 2010 07:47:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bí ẩn những vụ án]]></category>
		<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[bí ấn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện lạ]]></category>
		<category><![CDATA[giết người]]></category>
		<category><![CDATA[ma cà rồng]]></category>
		<category><![CDATA[vụ án]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9174</guid>
		<description><![CDATA[Không phải ngẫu nhiên mà những người biết tới Peter Kurten lại gọi tên sát nhân này với cái tên "ma cà rồng". Những tội ác mà hắn gây ra chỉ có trong ác mộng người ta mới tưởng tượng được. Đó là những việc làm không thể dung thứ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Không phải ngẫu nhiên mà những người biết tới Peter Kurten lại gọi tên sát nhân này với cái tên &#8220;ma cà rồng&#8221;. Những tội ác mà hắn gây ra chỉ có trong ác mộng người ta mới tưởng tượng được. Đó là những việc làm không thể dung thứ&#8230;</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/1280074467_Kurten-1.jpg" alt="" width="200" height="200" /></a></p>
<p>Peter Kurten sinh ra trong một gia đình có 11 anh em và hoàn cảnh rất khó khăn. Ngay sau khi biết nhận thức về thế giới bên ngoài hắn đã phải đối mặt với những trận đòn nhừ tử của người cha rượu chè. Tất cả 11 anh em và cả người mẹ đáng thương thường xuyên là nơi để ông bố bất lương kia trút giận khi say. Chính điều này đã khiến cho Peter đi theo vết xe đổ của người cha. Không chỉ có những hành vi bạo lực mà Peter còn nảy sinh nhiều tật xấu hơn đó là những ham muốn về thể xác. Nó đã đẩy hắn vấy bùn và trở thành tên tội phạm bệnh hoạn nguy hiểm.</p>
<p>Khi mới lớn lên ở Dusseldorf, Peter đã bắt đầu thể hiện những hành vi côn đồ và bệnh hoạn của mình. Mới bước vào tuổi vị thành niên nhưng Peter đã sớm có hành vi xâm hại thể xác một số cô gái bằng cách bắt cóc họ. Ngày 25-5-1913, cô bé 13 tuổi Christine Klein đã bị hắn bắt cóc và cưỡng hiếp sau đó. Sau khi thực hiện hành vi đồi bại của mình xong, hắn đã giết hại cô bé và mang xác cô bé về gần khu vực nhà bác Klein. Sáng hôn sau, cảnh sát đã phát hiện ra vụ việc này và ngay lập tức người bác này đã bị bắt giữ và quy cho tội giết người.</p>
<p>Sau một vài lần gây án Kurten đã bị cảnh sát bắt giữ và ngồi tù tới năm 1921 thì được thả ra do cảnh sát không tìm được chứng cớ rõ ràng. Sau lần ra tù này thì Kurten đã kết hôn và sống một cuộc sống bình thường với vợ được 4 năm. Tới năm thứ 5 thì bản chất nhu nhược của Peter lại “tái phát”. Liên tiếp những cô gái trẻ đã bị hãm hiếp và giết hại. Điều đáng chú ý ở tên sát nhân này là những nạn nhân mà hắn hãm hại chủ yếu là những bé gái trong độ tuổi từ 8-15 tuổi. Việc làm này có thể được lý giải bằng việc trước kia hắn đã chứng kiến quá nhiều lần người cha đồi bại kia hành hạ những chị gái của hắn.</p>
<p>Ngày 9-3-1929, hắn đã bắt cóc bé Rose Ohliger, 8 tuổi tới một con đường vắng và giở trò đồi bại. Liên tiếp từ đó tới tháng 8, những nạn nhân xấu số đã rơi vào tay “con quỷ” này. Không có nạn nhân nào khi đã rơi vào tay của Peter còn sống xót trở về và đặc biệt hơn những vụ hắn gây án đều diễn ra vào buổi tối và ở những nơi rất vắng vẻ, chính vì thế mà cơ quan cảnh sát rất khó để tìm được hung thủ.</p>
<p style="text-align: justify;">
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 210px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/1280074362-kurten-3.jpg" alt="Lột trần tên ma cà rồng độc ác" width="200" height="200" /></a><p class="wp-caption-text">Lột trần tên &quot;ma cà rồng&quot; độc ác</p></div>
<p style="text-align: justify;">
<p>Tháng 11 năm đó, 2 nạn nhân là Bertrude Alberman và Maria Hahn bị hãm hại dã man bởi Kurten. Ngay sau đó, cảnh sát đã nhận được thông báo tìm người mất tích của gia đình 2 nạn nhân. Họ đã khoanh vùng điều tra và cùng với những thông tin có được từ những người thân của nạn nhân, cảnh sát đã tìm thấy họ và đồng thời cũng nhanh chóng truy tìm tên giết người hàng loạt này.</p>
<p>Kể từ đó, thay vì tìm những “con mồi” để bắt cóc, Peter Kurten đã phải chốn chạy cảnh sát. Đến tháng 5-1930, một người đã từng bị hắn tấn công nhưng không thành đã tới báo cho cảnh sát tin tức về Kurten. Ngay sau đó, cảnh sát đã dùng hết lực lượng để bắt giữ Peter. Lúc này, hắn đã bị bắt và thừa nhận mọi hành vi tàn ác của mình. Năm 1931 thì phiên tòa xét xử Peter Kurten diễn ra mà không có lời kháng cáo nào của bị can. Với tội danh hãm hiếp và giết hại 9 người, Peter Kurten đã bị tuyên án tử hình.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (theo 24h)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-ma-ca-r%e1%bb%93ng-vung-dusseldorf/9174/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những chiếc ly ăn được</title>
		<link>http://www.teghe.com/nh%e1%bb%afng-chi%e1%ba%bfc-ly-an-d%c6%b0%e1%bb%a3c/9158/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/nh%e1%bb%afng-chi%e1%ba%bfc-ly-an-d%c6%b0%e1%bb%a3c/9158/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 26 Jul 2010 03:10:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng kiến tối kiến]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện lạ]]></category>
		<category><![CDATA[jelly]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng kiến]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9158</guid>
		<description><![CDATA[[Teghe.com] - Những chiếc ly vừa có thể đựng nước để uống, vừa có thể xơi được đấy nhé!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');">[Teghe.com]</a> &#8211; Những chiếc ly vừa có thể đựng nước để uống, vừa có thể xơi được đấy nhé!</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Đây là những chiếc ly được làm bằng rau câu, nên rất dẻo có tác dụng 2 trong 1, tiện ích lắm đấy.<br />
<a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%281%29.jpg" alt="" width="450" height="300" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%282%29.jpg" alt="" width="450" height="300" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%283%29.jpg" alt="" width="450" height="329" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%284%29.jpg" alt="" width="450" height="300" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%285%29.jpg" alt="" width="450" height="394" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar%20%287%29.jpg" alt="" width="450" height="357" /></a><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/26/agar.jpg" alt="" width="450" height="224" /></a></p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Mỏ chu ( Teghe.com)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/nh%e1%bb%afng-chi%e1%ba%bfc-ly-an-d%c6%b0%e1%bb%a3c/9158/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Em bé tắm cùng trăn &#8211; Eo ôi, can đảm thật</title>
		<link>http://www.teghe.com/em-be-t%e1%ba%afm-cung-tran-eo-oi-can-d%e1%ba%a3m-th%e1%ba%adt/9152/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/em-be-t%e1%ba%afm-cung-tran-eo-oi-can-d%e1%ba%a3m-th%e1%ba%adt/9152/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 25 Jul 2010 04:00:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện như đùa]]></category>
		<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện lạ]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện lạ có thật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9152</guid>
		<description><![CDATA[Em bé cầm miếng xà bông chà lên đầu của người bạn… cả hai rất vui vẻ. Đó là bức ảnh một em bé tắm cùng ... một chú trăn lớn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Em bé cầm miếng xà bông chà lên đầu của người bạn… cả hai rất vui vẻ. Đó là bức ảnh một em bé tắm cùng &#8230; một chú trăn lớn.</strong></p>
<p style="text-align: justify;">
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 510px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/24/24h_025237_825191069_0.jpg" alt="Bức chụp một em bé 3~4 tuổi tắm cho người bạn trăn tại Thái Lan" width="500" height="396" /></a><p class="wp-caption-text">Bức chụp một em bé 3~4 tuổi tắm cho người bạn trăn tại Thái Lan</p></div>
<p>Bức hình được chụp thực tế tại đất nước triệu voi với tựa đề “Only in Thailand” (Chỉ có ở Thái Lan). Quả thật, khó có thể hình dung ra một cậu bé mới chừng 3~4 tuổi đang ngồi trong một chậu nước để tắm cho người bạn của mình – đó là một chú trăn to và dài. Thậm chí thân hình bé nhỏ của cậu bé chỉ vừa bằng cỡ miệng của con trăn.</p>
<p>Sự nguy hiểm sẵn sàng đe dọa đến tính mạng của em nhỏ. Nhưng vẻ mặt của em không hề có một chút lo sợ. Em còn rất hứng thú khi được kỳ cọ bằng chiếc bàn chải lên đầu của chú trăn khổng lồ.</p>
<p>Nguồn gốc của bức ảnh không được tiết lộ. Song các chuyên gia Photoshop đã khẳng định đó không phải là sản phẩm hư cấu mà là một chụp hình thực sự. Câu chuyện em bé tắm cùng trăn đã thu hút rất đông sự tò mò của cư dân khắp nơi trên thế giới.</p>
<p style="text-align: justify;">
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 510px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/24/24h_025237_183996097_1.jpg" alt="“Vua rắn băng Texas” Jackie Bibby với kỷ lục nằm chung với 87 con rắn chuông trong một chiếc bồn tắm..." width="500" height="274" /></a><p class="wp-caption-text">“Vua rắn băng Texas” Jackie Bibby với kỷ lục nằm chung với 87 con rắn chuông trong một chiếc bồn tắm...</p></div>
<p style="text-align: justify;">Trước đây đã có câu chuyện và “vua rắn băng Texas” Jackie Bibby với kỷ lục Guiness nằm chung với 87 con rắn chuông trong một chiếc bồn tắm. Những con rắn còn nguyên nọc độc bò khắp người Bibby nhưng ông không hề bị chúng tấn công. Ông cũng từng được vào sách kỷ lục với thành tích ngậm trong miệng cùng lúc 10 con rắn chuông. Những thành tích chinh phục những loài trăn, rắn khổng lồ và nguy hiểm này vẫn còn đang được ghi thêm chiến công trong sách kỷ lục thế giới.</p>
<p style="text-align: justify;">
<div class="wp-caption aligncenter" style="width: 510px"><a href="http://www.teghe.com"><img src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/07/24/24h_025237_183996097_2.jpg" alt="... và kỷ lục ngậm 10 con rắn chuông trong miệng cùng một lúc" width="500" height="360" /></a><p class="wp-caption-text">... và kỷ lục ngậm 10 con rắn chuông trong miệng cùng một lúc</p></div>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (theo 24h)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/em-be-t%e1%ba%afm-cung-tran-eo-oi-can-d%e1%ba%a3m-th%e1%ba%adt/9152/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nàng dâu âm phủ</title>
		<link>http://www.teghe.com/nang-dau-am-phu/9147/</link>
		<comments>http://www.teghe.com/nang-dau-am-phu/9147/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 24 Jul 2010 12:47:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>BéĐẹp</dc:creator>
				<category><![CDATA[LẠ TRÒN MẮT]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ma rùng rợn]]></category>
		<category><![CDATA[Tả Pí Lù]]></category>
		<category><![CDATA[kinh dị]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di co that]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi khan trang]]></category>
		<category><![CDATA[Truyen Ma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.teghe.com/?p=9147</guid>
		<description><![CDATA[Cô le lưỡi ra đặt giữa hai hàm răng như sắp cắn, khiến cho bà Chủ Lụa phải kêu lên]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Nói tới Hai Lân thì cả làng không ai là không biết. Chỉ cần nghe tiếng bước chân nặng nề, khi đi, khi chạy là người ta đã nói đúng phóc người đó là ai. Bởi Hai Lân tuy còn trẻ, dáng người mảnh khảnh, nhưng có bước chân nặng, lóc chóc đến khó tin.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong> </strong><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/04/07/2.jpg" alt="" width="480" height="640" /></a></p>
<p>Nhà Lân nghèo, cha mẹ già lại chỉ có mỗi Lân là con, nên dẫu thấy Lân suốt ngày cứ đi lêu lỏng, chẳng chịu làm việc gì, họ cũng chỉ biết lắc đầu than thở một mình, chớ chẳng nỡ trách mắng.</p>
<p>Có người cắc cớ hỏi Hai Lân:</p>
<p>- Sao mày không lấy vợ, để vợ nó đỡ đần cho bà mẹ tuổi gần đất xa trời?</p>
<p>Thì chỉ nhận được ở Hai Lân một nụ cười hiền lành và câu trả lời tội nghiệp:</p>
<p>- Có ai chịu đâu mà cưới.</p>
<p>Cũng có lần Hai Lân nói đùa:</p>
<p>- Nếu cô nào chịu về nuôi tui thì tui lấy liền!</p>
<p>“Có ma nó nuôi!” Đó là câu nói của hầu hết con gái trong làng khi nghe câu nói đùa của Hai Lân. Họ còn nguyền rủa:</p>
<p>- Thằng đó có ngày chết bờ chết bụi để rồi ma quỷ nó đưa về nuôi!</p>
<p>Kể ra cũng tội cho Hai Lân. Thuở nhỏ anh ta cũng được ông bà Hai Mộc cho đến trường. Cũng học hành giỏi dang, chữ nghĩa đủ dùng, nếu không muốn nói là còn khá hơn nhiều con nhà giàu trong vùng. Chỉ có điều là do nhà nghèo, nên đang học lên cấp cao hơn thì Hai Lân phải bỏ ngang. Bởi vậy, tuy lêu bêu, không việc làm, không có sự nghlệp, nhưng Hai Lân không bao giờ làm gì bậy bạ. Anh sống có nghĩa có tình với làng xóm, nên tuy không trọng anh, nhưng mọi người vẫn không có gì để khinh rẻ.</p>
<p>Bỗng một hôm Hai Lân nói nghiêm túc với mẹ:</p>
<p>- Con đi tìm vợ đây!</p>
<p>Bà Mộc vốn đã quen kiểu nói chuyện tưng tửng của con, nên nghe xong bà vẫn không thèm để ý. Mãi đến lúc thấy Hai Lân mặc áo mới đi ra thì ngạc nhiên hỏi:</p>
<p>- Mày đi đâu?</p>
<p>Hai Lân đáp tỉnh bơ:</p>
<p>- Đi kiếm vợ!</p>
<p>Ông Hai Mộc đang nằm ngủ nghe vậy cũng phải bật dậy:</p>
<p>- Chắc có con vợ hư của ai đó ném bãi rác, nó đi tìm để nhặt về đó!</p>
<p>Hai Lân chẳng nói chẳng rằng, cứ cắm cổ đi một hơi. Bà Mộc gọi với theo:</p>
<p>- Nhớ chiều về ăn cơm rồi còn đi chùa với tui đó!</p>
<p>Ông Hai Lân lắc đầu ngao ngán:</p>
<p>- Nói chơi vậy chớ nếu nó nhặt được con vợ hư bỏ đi của ai đó đem về, thì tui với bà cũng còn có hy vọng kiếm được đứa cháu nội! Hơn là vô vọng mãi như thế này&#8230;</p>
<p>Trong khi đó Hai Lân đi bộ khá xa, đến tận đầu làng. Nơi anh chàng ghé lại chính là cơ dinh của ông đại gia giàu nhất làng Dương Sơn. Nơi đó đang có một đám cưới đang cử hành!</p>
<p>Vốn không quen biết gia chủ, lại cũng không phải khách mời, mà còn ăn mặc lôi thôi nữa, nên khi vừa bước vô tới cổng đã bị mấy con chó giữ nhà ào ra sủa dữ dội. Nhưng thay vì sợ hãi, Hai Lân lại cứ tỉnh queo bước sâu vào sân. Một người ra dáng là quản gia, bước chận ngang mặt Hai Lân, hất hàm hỏi:</p>
<p>- Chú mày đi đâu? Bộ muốn chôm chỉa gì trong này phải không? Khôn hồn thì đi ra, không tao cho gông đầu lại bây giờ!</p>
<p>Hai Lân vẫn không ngán:</p>
<p>- Bộ đám cưới đón khách kiểu này hả?</p>
<p>Một bà lớn tuổi có lẽ sợ huyên náo ảnh hưởng tới bữa tiệc, vội bước tới nhỏ nhẹ hỏi:</p>
<p>- Cậu là khách của đàng trai hay đàng gái?</p>
<p>- Cả hai đàng! Nhất là cô dâu!</p>
<p>Vốn cô dâu Thiên Hương trước khi lấy chồng đã có nhiều sự giao du thoải mái, nên bà nọ không nghi ngờ lắm lời nói của Hai Lân, bà ta nói khẽ với gã kia:</p>
<p>- Cũng không chừng nó thuộc đám bạn của con Thiên Hương lúc đi học. Hay là cứ để nó vô đại đi. Con Thiên Hương mà biết mình ngăn cản bạn nó thì phiền hà lắm, ông bà chủ đang muốn xoa dịu nó&#8230;</p>
<p>Tay quản gia chỉ cho Hai Lân tới khu vực bàn dành cho khách nghèo của hai họ, một khu vực mà trong các đám cưới lớn cô dâu chú rể ít khi tới nơi chào hỏi.</p>
<p>Không quan tâm tới tiểu tiết đó, Hai Lân vô tư tới ngồi vào một bàn toàn người lạ. Cũng may cho anh ta, trong bàn hầu hết là những người lớn tuổi, có họ hàng xa với cô dâu hoặc chú rể, nên họ cũng không để ý chuyện ăn mặc xuềnh xoàng của Hai Lân. Đúng là đám cưới nhà đại gia có khác! Nguyên cả ngôi nhà đồ sộ, với khu sân vườn rộng thênh thang mà góc nào cũng kê bàn ghế, vậy mà khách còn khó kiếm chỗ trống để ngồi.</p>
<p>Mấy người bàn tán chuyện với nhau, có người nói:</p>
<p>- Con Thiên Hương chưa chịu lấy chồng, bị ba má nó bắt ép nên tưởng đâu đám cưới này không thành rồi.</p>
<p>Một người khác, chừng như là có họ hàng với đàng trai nên giọng điệu hơi bênh bên họ mình:</p>
<p>- Cô dâu này mà được về làm dâu bên nhà đó thì trúng số!</p>
<p>Người bên đàng gái thì không chịu:</p>
<p>- Bộ nhà này không giàu nhứt xứ này sao, cần gì của cải của ai!</p>
<p>Cuộc cãi vã sắp căng thì người ngồi bên cạnh Hai Lân tìm cách lái câu chuyện sang hướng khác, bà ta hỏi lớn:</p>
<p>- Cậu có gia đình chưa?</p>
<p>Hiểu ý bà ta, Hai Lân cũng đáp to, át cả lời đôi co của hai người kia:</p>
<p>- Dạ chưa, bởi chưa gặp người ưng ý. Mà cũng tại cháu, lâu nay ít đi ra ngoài, ít tới những chỗ đông người. Ông bà ta vẫn nói mà, trai khôn tìm vợ chợ đông mà…</p>
<p>Nghe cách nói chuyện ngồ ngộ của Hai Lân, mọi người quay sang anh bắt chuyện:</p>
<p>- Vậy bữa nay tới chốn “chợ đông” này, chắc cậu tìm được vợ?</p>
<p>Hai Lân cười tươi:</p>
<p>- Chắc là vậy! Tui đang tìm…</p>
<p>Nhờ Hai Lân mà không khí trong bàn trở lại thoải mái, vui vẻ hơn. Lát sau, một người nói:</p>
<p>- Đã chấm được ai chưa cậu gì đây…</p>
<p>Hai Lân vẫn giữ nụ cười thân thiện:</p>
<p>- Dạ vẫn chưa. Nhưng cũng sắp rồi. Linh tính báo cho cháu biết như vậy…</p>
<p>Cô dâu chú rể đang tới từng bàn chào hai họ. Phải mất hơn nửa tiếng sau họ mới tới gần khu “nhà nghèo”, một người nói vui:</p>
<p>- Khu vực của mình đời nào được tới chào. Bởi họ biết có chào thì tiền mừng cũng chẳng được bao nhiêu!</p>
<p>Câu nói gây sốc, nhưng lúc này không ai lên tiếng phản đối. Đột nhiên cô dâu chú rể hướng về bàn của Hai Lân đang ngồi, mà người chủ động là cô dâu, nàng ta gần như lôi chàng rể đi!</p>
<p>Một người thân với gia đình cô dâu lên tiếng:</p>
<p>- Con nhỏ vậy mà được. Nó tới chào mình đó!</p>
<p>Chợt đôi mắt Hai Lân sáng lên, anh ta lẩm bẩm:</p>
<p>- Đúng là nàng rồi! Đúng là nàng…</p>
<p>Bà ngồi cạnh hỏi nhỏ:</p>
<p>- Cậu tìm được người ưng ý rồi hả?</p>
<p>Hai Lân đáp liền:</p>
<p>- Được rồi!</p>
<p>- Mừng cho cậu! Nhưng là ai vậy, chỉ tui coi được hôn?</p>
<p>Hai Lân không ngại, đưa tay chỉ thẳng vào cô dâu:</p>
<p>- Nàng đây!</p>
<p>Lúc ấy cô dâu đã buông tay chú rể ra, ào tới ôm chầm lấy Hai Lân, trước sự bàng hoàng của đám đông! Dĩ nhiên là vợ chồng chủ gia đã kịp can thiệp, họ kéo tay Thiên Hương ra và sừng sộ với Hai Lân:</p>
<p>- Thằng này là ai vậy?</p>
<p>Hai Lân chưa kịp đáp thì cô dâu một lần nữa nhào tới đứng chận ngang trước mặt cha mẹ:</p>
<p>- Đây mới chính là người con yêu! Ba má mà cản thì con cắn lưỡi chết liền cho coi!</p>
<p>Cô le lưỡi ra đặt giữa hai hàm răng như sắp cắn, khiến cho bà Chủ Lụa phải kêu lên:</p>
<p>- Đừng ép nó. Để tui&#8230;</p>
<p>Bà xuống giọng với con gái:</p>
<p>- Có chuyện gì thì con từ từ nói với má. Sao lại làm như vầy hả Thiên Hương. Con có biết thằng này là ai đâu, tại sao&#8230;</p>
<p>Bà nói chưa dứt lời thì cô nàng đã quay lại ôm Hai Lân lần nữa:</p>
<p>- Đây mới chính là nhân duyên của con. Cái đám cưới này là thứ mà con bị ép buộc phải lấy, con không đời nào chịu làm vợ anh ta đâu ba má đừng ép!</p>
<p>Chú rể nãy giờ ngỡ ngàng, bấy giờ mới lên tiếng:</p>
<p>- Em điên rồi phải không Thiên Hương! Anh đây mới là chồng em&#8230;</p>
<p>Anh ta vừa nói vừa xông tới đấm thẳng vào mặt Hai Lân. Do quá bất ngờ, Hai Lân không hề né kịp, anh chờ để lãnh trọn cú đấm, thì&#8230; thật bất ngờ, mọi người nghe một tiếng thét lớn, rồi cô dâu ngã xuống với máu chảy ra từ khóe miệng! Thì ra cú đấm vừa rồi đã rơi thẳng vào mặt Thiên Hương, bởi cô nàng đã đưa má ra lãnh thay cho Hai Lân!</p>
<p>- Trời ơi, chết con tôi!</p>
<p>Bà chủ Lụa cúi xuống ôm con, vừa tru tréo:</p>
<p>- Sao mày đánh nó!</p>
<p>Bà đỡ con dậy, Thiên Hương mở mắt ra, nhìn trừng trừng vào chú rể:</p>
<p>- Mày nhớ nghe! Cú đấm này mày phải trả giá! Tao dứt khoát không lấy mày!</p>
<p>Vừa nói nàng ta vừa vùng dậy, phóng chạy ra ngoài trước sự ngơ ngác của thực khách! Hai Lân cũng lao theo:</p>
<p>- Cô&#8230; cô gì ơi! Cô Thiên Hương ơi!</p>
<p>Bóng họ mất hút trong bóng đêm&#8230;</p>
<p>Vợ chồng nghiệp chủ Trần Văn Lụa sững sờ rồi sau đó sượng sùng khi mọi quan khách đều nhìn vào họ như để chờ câu trả lời. Nhưng biết nói sao cho phải đây? Nghiệp chủ Lụa lắp bắp:</p>
<p>- Tụi nó&#8230; tụi nó điên hết rồi!</p>
<p>Chú rể Tấn Đạt sau một lúc sượng mặt, vội nói giọng yếu xìu:</p>
<p>- Con xin lỗi ba má, thật ra con không muốn làm như vậy. Người mà con nhắm đánh là thằng khốn nạn đó!</p>
<p>Bà chủ Lụa rên rỉ:</p>
<p>- Con có biết là ba má đã tốn bao công sức để dụ nó về và gả cho mày không? Nó đã phản đối bằng cách bỏ nhà đi cả tháng trời, rồi còn uống thuốc độc tự tử nữa, may mà người ta cứu kịp. Khi nó về nhà chính má là người năn nỉ nó suốt mấy đêm liền nó mới chịu thuận tình cho cử hành hôn lễ. Chuyện hồi nãy đúng ra con phải bình tĩnh, nhỏ nhẹ với nó, cộng với sự khuyên lơn của má, chớ đâu nên làm mạnh tay như vậy. Con nhỏ tánh tình ương ngạnh, không dễ để nó tha thứ cho chuyện vừa xảy ra đâu!</p>
<p>Ông chủ Lụa giục gia nhân đuổi theo. Nhưng sau một hồi rất lâu, bọn họ trở về báo lại:</p>
<p>- Dạ, cô chủ đã chạy đằng nào tụi con không tìm thấy.</p>
<p>Đám cưới trở thành một đám giặc. Do nhà trai bắt lỗi chuyện vừa rồi. Sui gia bên trai là một người có thế lực trong thương trường, sự giàu có còn trùm hơn cả nhà chủ Lụa, nên mụ vợ nhà đó lớn tiếng sỉ vả:</p>
<p>- Tưởng con gái mấy người quý lắm sao mà làm nhục con trai tôi! Để rồi coi đứa nào phải lạy đứa nào để xin lỗi! Đi về tụi bây!</p>
<p>Bọn họ rùn rùn bỏ ra về. Các thực khách khác thấy vậy cũng kéo về theo. Những bàn tiệc cỗ cưới mới ăn được vài món, còn bỏ lại ê hề&#8230;</p>
<p>Vợ chồng chủ nhà thẫn thờ như kẻ mất hồn&#8230; Nhất là bà chủ Lụa, khi bà chợt nhớ lại tánh mạng con gái mình, bà hốt hoảng gào lên:</p>
<p>- Đem xe ra cho tao đi kiếm con Thiên Hương coi! Nhanh lên!</p>
<p>Hình ảnh một Thiên Hương quá quẫn bách nhảy xuống dòng sông nào đó, hay thậm chí lao đầu vào xe đang chạy là điều có thể xảy ra lắm!</p>
<p>- Dạ thưa bà, xe đã chuẩn bị xong rồi.</p>
<p>Bà vụt chạy ra xe, ông chủ Lụa định chạy theo thì bị bà nạt ngang:</p>
<p>- Ông đi làm gì cho rối thêm! Ông ở nhà đó mà đi lạy lục thằng bạn làm ăn của ông, nó mới chửi ông như chửi chó đó chưa đã sao!</p>
<p>Tuổi già trên bảy mươi của ông, lăn lộn thương trường cũng lắm điều trái ngang, nhục nhã, nhưng chưa bao giờ Lụa bị một vố đau điếng, sỉ nhục như thế này. Ông nuốt nhục, chịu đựng một mình bây giờ cũng chỉ vì tự ông gây ra. Việc bắt ép con gái lấy người nó không yêu là bởi ông cần vay bên sui gia một số tiền lớn để kinh doanh, bởi thế họ mới coi thường ông, con gái nó hận ông&#8230;</p>
<p>* * *</p>
<p>Bà chủ Lụa lắng nghe người nọ kể:</p>
<p>- Cô Hai có ghé đây ở chơi nửa buổi rồi đi, tui có giữ lại nhưng cô không nghe. Mà lạ lắm, lúc đi tui thấy cô ấy khóc!</p>
<p>- Nó đi với ai chị có biết không?</p>
<p>- Làm gì có ai, cổ đi một mình. Đích thân cổ lái chiếc xe hơi màu đen xì, mà chạy lẹ lắm, suýt chút nữa là đụng gãy hàng rào nhà kế bên rồi!</p>
<p>Bà chủ Lụa nhẹ lắc đầu:</p>
<p>- Cái con này, tối qua tới giờ có ăn uống gì đâu, lại uống rượu nữa, mà lái xe kiểu đó&#8230;</p>
<p>Người phụ nữ tên gọi là dì Xinh, vốn bà con xa với bà chủ, hỏi lại:</p>
<p>- Chị mới nói hôm qua mà hôm qua nào? Cô Thiên Hương đâu có ghé đây hôm qua. Tui nói là nói cách đây hơn một tháng. Hôm ấy cổ ghé qua rồi đi, tới nay đâu có trở lại.<br />
Bà chủ Lụa thất vọng:</p>
<p>- Vậy mà tui tưởng dì nói nó mới ghé.</p>
<p>Bà thở dài thườn thượt rồi lên xe đi tiếp, dặn với lại:</p>
<p>- Nếu nó có ghé lại đây lần nữa thì dì làm ơn giữ lại dùm, rồi báo liền cho tôi hay. Tốt nhất là dì biểu ai đó trong nhà xì bánh xe để nó không chạy được, như vậy mới giữ nó được.</p>
<p>Bà bảo tài xế:</p>
<p>- Chạy lẹ lẹ lên Trung Lương, tui ghé nhà người quen nữa, may ra nó có ghé lại đó.</p>
<p>Xe vừa vọt đi thì người ở nhà bên cạnh chạy ra đưa tay ngoắc:</p>
<p>- Bà chủ! Bà chủ!</p>
<p>Tài xế ngừng lại, bà chủ Lụa chưa kịp hỏi thì chú nói:</p>
<p>- Cô gì lái chiếc xe màu đen thỉnh thoảng có ghé đây chơi, là cái gì của bà chủ? Tui là Tư Há, tui có chuyện này muốn hỏi bà&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa đáp:</p>
<p>- Nó là con gái tôi. Nghe nói hôm trước nó xém đụng ngã hàng rào của chú, vậy mà có sao không?</p>
<p>- Dạ không sao. Nhưng sau đó bộ bà không hay chuyện gì về cô ấy?</p>
<p>Bà chủ Lụa ngạc nhiên:</p>
<p>- Bộ nó đụng ai nữa phải không?</p>
<p>- Dạ cũng không. Không đụng vào ai, nhưng đụng vô lan can cầu!</p>
<p>Câu nói của anh ta khiến bà chủ Lụa phải mở cửa xe bước xuống, hốt hoảng hỏi:</p>
<p>- Đụng vô cầu nào? Sao tôi không nghe nó nói gì hết. Con thiệt tệ&#8230;</p>
<p>Lại đến phiên người đàn ông kia kinh ngạc:</p>
<p>- Bà nói cô ấy còn&#8230; còn&#8230; sống?</p>
<p>- Kìa chú! Chú nói&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa thất thần, hỏi tiếng được tiếng mất:</p>
<p>- Chú&#8230; chú nói&#8230; chú nói&#8230; con tôi thế nào? Thì nó&#8230; còn sống chớ có chuyện gì&#8230;</p>
<p>Người nọ lẩm bẩm:</p>
<p>- Sao kỳ vậy&#8230; sao lại có chuyện&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa vẫn còn run:</p>
<p>- Chú nói vậy là sao? Con tôi&#8230;</p>
<p>Ông ta quay vào nhà mình, kêu lớn:</p>
<p>- Sáu à, con ra đây ba biểu!</p>
<p>Người được gọi là Sáu, tên là Sáu Đời, từ trong nhà chạy ra ngay.</p>
<p>- Con nói cho bà chủ đây nghe chuyện cô gái lái chiếc xe đen bữa trước đụng gãy lan can cầu rồi rớt xuống sông ra sao?</p>
<p>Anh chàng tuổi cỡ mười lăm mười sáu, khá lanh lợi kể:</p>
<p>- Hôm đó cháu đi trên chợ về, vừa ngang cầu Rạch Gò thì đúng lúc chiếc xe đen đó lao lên lan can, đụng mạnh vô đó và rớt luôn xuống sông! Việc rất nhanh, nhưng con còn kịp nhìn thấy người lái xe là một cô gái, mà con còn nhớ cô ấy chính là cái cô thỉnh thoảng hay ghé đây thăm bà Hai bên cạnh. Con có đứng đó xem người ta mò tìm cô ấy&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa gần muốn xỉu tại chỗ, bà hỏi hầu như không còn nghe rõ:</p>
<p>- Có&#8230; có sao không?</p>
<p>Sáu Đời thật tình đáp:</p>
<p>- Dạ, cổ chết tại chỗ!</p>
<p>- Trời ơi!</p>
<p>Chỉ kêu được hai tiếng đó rồi bà ta quỵ xuống, ngất đi. Trong lúc đó bà dì Xinh ở nhà bên vừa chạy ra, bà ngạc nhiên hỏi:</p>
<p>- Chị ấy sao vậy?</p>
<p>Người đàn ông đáp:</p>
<p>- Bà ấy nghe con tui kể chuyện cô gái lái xe hôm đó lọt xuống sông chết, vừa nghe xong bả xỉu liền!</p>
<p>Dì Xinh giật bắn người:</p>
<p>- Ai chết?</p>
<p>Tư Há nhíu mày nhìn sang con, hỏi:</p>
<p>- Bộ từ bữa đó tới nay con chưa báo cho Dì Xinh biết?</p>
<p>Sáu Đời lúng túng:</p>
<p>- Dạ chưa&#8230; bởi vì&#8230;</p>
<p>Dì Xinh phải giải thích thay:</p>
<p>- Có lẽ nó tránh mặt tui. Số là bữa trước nó theo ghẹo con gái tui, bị tui rầy&#8230;</p>
<p>Tư Há ôm đầu kêu lên:</p>
<p>- Trời ơi, con ơi là con! Vậy mà tui tưởng nó báo cho Dì biết rồi.</p>
<p>Chú quay sang giục dì Xinh:</p>
<p>- Phải cứu tỉnh bà chủ lại thôi!</p>
<p>Bà chủ Lụa tỉnh lại sau một lúc được xoa dầu. Vừa mở mắt ra bà gào lên:</p>
<p>- Không phải! Con tôi còn sống!</p>
<p>Bà giục tài xế:</p>
<p>- Chạy ngay lên cầu gì đó&#8230;</p>
<p>Chừng như Sáu Đời muốn đoái công nên mau mắn:</p>
<p>- Để con dẫn đường cho!</p>
<p>Cậu ta nhảy lên xe và chỉ đường:</p>
<p>- Chạy khoảng hai cây số thì tới. Cây cầu đó cái lan can tới bữa nay vẫn còn chưa sửa.</p>
<p>Chỉ vài phút sau thì xe chạy tới đầu cầu, rõ ràng lan can cầu còn dấu gãy do bị xe đụng. Sáu Đời nói thêm:</p>
<p>- Chiếc xe hình như vẫn còn kẹt dưới sông chưa được vớt lên. Chỉ có xác chị ấy thì bữa đó hình như người ta đưa vô nhà làng ờ đàng kia&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa tức tốc đi về phía nhà làng. Vì còn trong giờ làm việc nên có mặt hầu như đủ ban hương chức hội tề. Khi nghe bà hỏi vụ việc đó, một người xưng là hương hào Mỹ nói liền:</p>
<p>- Do đương sự không đem theo giấy tờ tùy thân, nên chúng tôi căn cứ theo chiếc lắc đeo ở tay mà biết được tên là Lý Thị Thiên Hương. Đây, ông Hương sư Phẩm còn giữ lại chiếc lắc đó làm bằng. Mời bà gặp ông Hương sư.</p>
<p>Bà ta khỏi hỏi, bởi Hương sư Phẩm vừa bước ra, ông đã cầm sẵn chiếc lắc vàng đưa lên hỏi:</p>
<p>- Bà nhận ra vật này không?</p>
<p>Vừa trông thấy, bà Lụa đã kêu lên:</p>
<p>- Của nó đây mà!</p>
<p>Rồi sợ họ không tin, bà nói luôn:</p>
<p>- Chiếc này do chính tôi đặt làm cho con gái tôi đeo hồi nó mười hai tuổi tới giờ, nặng một lượng vàng y, do tiệm vàng Ngọc Hương làm.</p>
<p>Hương sư Phẩm gật gù:</p>
<p>- Đúng rồi. Vì sợ chôn theo xác bị người tham đào bới lấy trộm, nên tui tạm giữ giùm. Do không biết người chết ở đâu, nên lâu nay tui cũng có ý đợi hoài&#8230;</p>
<p>Bà Lụa chết điếng trong lòng, cố hỏi rõ:</p>
<p>- Có thật là xác của nó, một đứa con gái phải không?</p>
<p>- Do ngồi trong xe, khi tai nạn xảy ra do chấn động mạnh nên đầu cô ấy có va đập vào vô lăng, bị thương chớ phần khác của thân thể thì không. Lúc liệm đem chôn tui có nhìn rõ. Mồ mả hiện nay còn ở nghĩa địa làng ở gần đây, bà có thể ra đó thăm, rồi sau đó có nhu cầu thì chúng tôi sẽ giúp bốc mộ giùm.</p>
<p>Những lời nói sau của ông Hương sư hầu như bà chủ Lụa không còn nghe thấy gì. Bà lảo đảo&#8230; Ở tại nghĩa địa làng bà Lụa không tiện mở nắp quan tài ra nhìn, chớ thật ra bà chưa tin hẳn trong đó là con gái mình. Mãi đến khi quan tài chuyển về nhà, bà đã bàn với chồng:</p>
<p>- Phải nhờ cái chỗ gì đó của Tây, người ta gọi là&#8230; là&#8230; cái gì y y đó, để họ khám nghiệm xem sao.</p>
<p>Ông chủ Lụa nói:</p>
<p>- Đó là pháp y, nhưng mà cần gì tới họ. Nó chết do tai nạn xe, chớ có phải ai giết đâu mà nghi ngờ&#8230;</p>
<p>Bà tru tréo lên:</p>
<p>- Nhưng tui thì nghi ngờ. Chết sao mới rồi nó còn về nhà làm đám cưới?</p>
<p>Câu nói của vợ làm cho ông chủ Lụa giật mình! Ông lẩm bẩm:</p>
<p>- Ờ há, sao lại có chuyện đó?</p>
<p>Ông hồi nhớ lại và bỗng giật mình:</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/06/29/55192158-phim24hTheExorcismofEmilyRose7.jpg" alt="" width="415" height="275" /></a></p>
<p>- Mà cũng có thể lắm! Hôm nó trở về nhà sau thời gian bỏ đi, chẳng biết là đi đâu, bà nhớ không, nó chẳng nói rằng gì với ai hết suốt mấy ngày liền, tánh tình cũng thay đổi nhiều&#8230; Cho đến khi bà thuyết phục được nó chịu làm đám cưới với thằng Tấn Đạt. Nó như là người mất hồn&#8230; Bà Lụa thì đang nhớ chuyện khác. Bà chưa quên cái cảm giác khi chạm vào thân thể con gái lúc chuẩn bị ngày cưới:</p>
<p>- Tui nhớ ra rồi, thịt da nó lúc ấy sao không có hơi ấm! Tui có hỏi thì nó chỉ lắc đầu không nói, lúc ấy tui cứ nghĩ do quá đau lòng nên nó như vậy. Đâu có ngờ&#8230;</p>
<p>- Bà ngờ điều gì? Phải chăng&#8230;</p>
<p>Họ lặng người đi, không ai dám nói ra điều mình đang nghĩ&#8230;</p>
<p>Cuối cùng quan tài cũng được mở ra, do những gia nhân của nhà chủ Lụa thực hiện. Xác chết trong áo quan đúng là Thiên Hương, bởi dù đã qua gần một tháng, nhưng vẫn còn có thể nhận diện được.</p>
<p>Lúc này nỗi đau trong họ còn có thêm nỗi sợ hãi nữa. Bà Lụa không dám nói lớn, như sợ có người nghe được:</p>
<p>- Như vậy nó là&#8230; hồn ma hay sao?</p>
<p>Ông Lụa thừ người ra khá lâu, rồi cũng run giọng nói:</p>
<p>- Nhà mình đến ngày cùng tận rồi hay sao mà xảy ra chuyện này! Tội của ai đây, hở trời!</p>
<p>Lại sắp có cuộc cãi nhau về chuyện ai có tội, thì chợt có đứa người làm chạy vào báo:</p>
<p>- Thưa ông bà, có người ở làng Tân Hội đem lễ vật qua xin ông bà cho&#8230; cưới cô Thiên Hương ạ!</p>
<p>Bà chủ Lụa tái mặt:</p>
<p>- Họ là ai?</p>
<p>- Dạ, không biết là ai, nhưng đi theo còn có cái người mà&#8230; mà trong đêm cưới đã khiến cho cô Thiên Hương nhận làm chồng đó!</p>
<p>Cả vợ chồng chủ Lụa điếng vía:</p>
<p>- Họ&#8230; họ&#8230; hả? Mời&#8230; mời họ vô!</p>
<p>Họ bước ra cửa thì đã gặp vợ chồng Hai Mộc và Lân bước vào. Họ cố diện quần áo tươm tất hơn, nhưng do nghèo, nên bộ cánh cũng không tỏ rõ được là đi hỏi vợ cho con. Ông Hai Mộc lên tiếng trước:</p>
<p>- Xin thưa với ông bà chủ. Hôm nay vợ chồng tui&#8230;</p>
<p>Ông nói chưa dứt lời thì Hai Lân đã chen ngang:</p>
<p>- Nói chi dài dòng ba, hôm nay theo lời dặn của Thiên Hương, tụi tui đem chút lễ vật qua để xin cưới&#8230;</p>
<p>Đang bực bội, bà chủ Lụa quát lớn:</p>
<p>- Cưới xin gì, mau cút đi!</p>
<p>Hai Lân hình như đoán biết trước tình hình, anh chàng vẫn bình tĩnh:</p>
<p>- Bớt nóng đi má, con làm theo lời Thiên Hương mà. Đây là những lễ vật mà má thách cưới với bên nhà thằng Tấn Đạt. Giá trị còn có phần hơn!</p>
<p>Anh ta giở cái hộp thiếc ra, ánh sáng chói lòa của những món nữ trang bằng kim cương, ngọc thạch làm lóa cả mắt người nhìn! Bà chủ Lụa líu cả lưỡi:</p>
<p>- Mày&#8230; mày có&#8230;</p>
<p>Hai Lân cười lớn:</p>
<p>- Nhằm nhò gì ba cái đó! Má cần thì tui còn nữa&#8230;</p>
<p>Đang phát hoảng vì những thứ trước mắt, nhưng chợt nhớ lại chuyện con gái, bà bật khóc nức nở, rồi chỉ tay về phía quan tài đang mở nắp:</p>
<p>- Mày tới mà coi, lấy cái xác của nó được thì lấy!</p>
<p>Hai Lân không tới xem, mà lại nói:</p>
<p>- Thiên Hương đang ở nhà con mà, cần gì xem!</p>
<p>Ông chủ Lụa không nhịn được nữa, lớn tiếng:</p>
<p>- Nó chết còn nằm kìa, lải nhải gì nữa!</p>
<p>Đến lượt chú Hai Mộc lên tiếng:</p>
<p>- Vậy hóa ra ông bà nói chúng tôi giết con dâu mình sao? Nó đang ở bên nhà, chờ chúng tôi đem lễ vật sang cho phải lẽ, rồi thì chính thức làm dâu. Xin ông bà nhận sính lễ cho&#8230;</p>
<p>Bà chủ Lụa gào lên:</p>
<p>- Cưới xin gì được với cái xác đó thì cưới đi!</p>
<p>Hai Lân lúc này mới bước tới gần quan tài nhìn rồi phá lên cười:</p>
<p>- Ba má quẫn trí rồi, xác gì đâu?</p>
<p>Câu nói của anh ta làm cho cả vợ chồng nghiệp chủ Lụa phải cùng chạy lại nhìn vào quan tài. Họ cùng kêu lên:</p>
<p>- Trời ơi!</p>
<p>Trong quan tài trống không! Ông chủ Lụa quay sang hỏi người nhà:</p>
<p>- Tụi bây đem nó đi đâu?</p>
<p>Mấy người đều rùng mình:</p>
<p>- Tụi con sợ gần chết, ai dám rớ tới!</p>
<p>Hai Lân nói tỉnh bơ:</p>
<p>- Tui đã nói rồi, Thiên Hương đang ở nhà tui mà!</p>
<p>Hai Mộc cũng nói:</p>
<p>- Hôm qua hai đứa nó dẫn nhau về, vợ chồng tui rối hết sức, nay phải qua để xin lỗi ông bà&#8230;</p>
<p>Hai Lân lớn tiếng:</p>
<p>- Không lỗi phải gì cả! Thiên Hương là vợ của con, nàng ấy về nhà với con là phải đạo lý, chớ sao lại lỗi phải ở đây! Còn lễ vật hôm nay là Thiên Hương muốn con đem về để cho cha mẹ đem trả lại cho nhà thằng Tấn Đạt!</p>
<p>Lúc ấy bà chủ Lụa nhìn kỹ lại thì đúng những nữ trang kia chính là sính lễ của bên đàng trai đem qua bữa trước, Bà nhìn sang chồng hội ý:</p>
<p>- Bây giờ làm sao?</p>
<p>Hai Lân lại nói:</p>
<p>- Thiên Hương nói nàng ấy không bao giờ về nhà nữa đâu. Ông bà có muốn thăm con thì qua bên đó mà thăm.</p>
<p>Ông chủ Lụa nói yếu xìu:</p>
<p>- Thử qua bên đó xem sao&#8230;</p>
<p>Vợ chồng họ đi theo Hai Lân mà lòng dạ hoang mang vô cùng. Họ không hiểu con gái mình mà Hai Lân nói đang ở bên nhà anh ta và cái xác trong quan tài ai mới là Thiên Hương? Họ vừa van vái cho con mình còn sống, nhưng nghĩ tới việc nó sẽ là vợ của một thằng không ra gì thì họ không đành lòng&#8230; Còn nếu đúng là Thiên Hương đã chết, thì còn thảm kịch nào hơn!</p>
<p>Trong tâm trạng bấn loạn đó, họ hầu như chẳng còn tỉnh táo, bởi vậy lúc bước vô căn nhà lá tồi tàn, họ không để ý cô con gái rượu của mình đang đứng đợi sẵn. Cho đến khi Thiên Hương lên tiếng:</p>
<p>- Ba, má!</p>
<p>Ngẩng lên nhìn, bà chủ Lụa reo lên trước:</p>
<p>- Con. Con tôi đây mà!</p>
<p>Rồi bà quay sang chồng:</p>
<p>- Ông ơi, con Thiên Hương còn đây, đâu có chết!</p>
<p>Ông chủ Lụa vẫn chưa tin là sự thật, hơi lắp bắp hỏi:</p>
<p>- Con&#8230; con thiệt đây sao Thiên Hương?</p>
<p>- Chẳng lẽ con là giả?</p>
<p>- Vậy còn&#8230; cái xác chết chìm cùng chiếc xe?</p>
<p>Nàng cười, nhỏ nhẹ đáp, thái độ hơi khác thường với một Thiên Hương đanh đá, nói ngang trước đây:</p>
<p>- Dạ, ba má và mọi người lầm rồi. Xác đó không phải, là của con. Hôm đó một người bạn mượn xe con lái rồi bị nạn, ai cũng tưởng là con.</p>
<p>Nhớ lại chiếc lắc đeo tay, bà hỏi:</p>
<p>- Vậy sao chiếc lắc của con lại ở trong tay người chết?</p>
<p>Thiên Hương ngạc nhiên:</p>
<p>- Chiếc lắc nào? Lắc của con còn trong tay con đây.</p>
<p>Nàng đưa tay lên, quả nhiên vẫn còn chiếc lắc vàng chính bà chủ Lụa sắm cho từ lâu! Bà chủ Lụa hốt hoảng đưa tay sờ vào túi áo mình, tìm chiếc lắc mà ông Hương sư đưa bữa qua, thì bà điếng hồn, bởi nó chẳng còn trong túi!</p>
<p>- Kỳ vậy? Mới đây&#8230;</p>
<p>Bà sờ khắp túi cũng không có, lòng hoang mang vô cùng. Vừa lúc đó thì nghe Thiên Hương nói:</p>
<p>- Ba má đã biết con ở đây rồi thì cứ yên tâm mà về. Để tránh tai tiếng và sự làm khó dễ của bên nhà Tấn Đạt, từ nay con sẽ không về thăm ba má.</p>
<p>Nói xong nàng ta quay bước đi vào trong. Ông chủ Lụa phát hiện điều lạ đầu tiên, ông nói khẽ với bà:</p>
<p>- Sao giọng nói của nó là lạ, bà có thấy không?</p>
<p>- Thì&#8230; có thể do nó khóc nhiều nên khan tiếng, đổi giọng. Mà thôi, nó còn sống là mừng rồi, để vài bữa nó bình tâm lại mình sẽ tính sau&#8230;</p>
<p>Hai Mộc mời:</p>
<p>- Đã tới đây rồi, dẫu nhà nghèo, vợ chồng tui cũng xin mời ông bà ly nước. Và cũng xin ý kiến ông bà về việc hôn nhân của tụi nó?</p>
<p>Bà chủ Lụa thở dài:</p>
<p>- Còn ý kiến ý cò gì nữa. Tụi tui có bắt về nó cũng không về. Vậy mấy người muốn làm sao đó thì làm.</p>
<p>Bà hỏi ông:</p>
<p>- Đi về chớ còn đứng đó làm gì!</p>
<p>Họ ra về rồi thím Hai Mộc mới lo lắng:</p>
<p>- Xem ra họ không vui. Mà tui cũng không hiểu, thằng Hai Lân nhà này ham chi vợ đẹp, vợ giàu, để cho rắc rối thêm!</p>
<p>Thiên Hương bước ra, nói tỉnh rụi:</p>
<p>- Rắc rối gì má lo. Rồi đây chính họ mới cần đến mình đó.</p>
<p>Những câu nói khó hiểu đó làm sao đôi vợ chồng nghèo, chất phác này hiểu được. Nên họ chỉ nhìn nhau rồi im lặng&#8230;</p>
<p>Trong khi đó vợ chồng chủ Lụa vừa về tới nhà đã vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen vốn là của Thiên Hương đang đậu trước sân!</p>
<p>- Xe của con Thiên Hương kìa ông?</p>
<p>Họ chạy lại nhìn vô xe và một lần nữa muốn đứng tim! Bởi ở băng sau xe có một xác người nằm dài trên đó!</p>
<p>- Cái xác&#8230; hồi nãy!</p>
<p>Thì ra đó chính là cái xác nằm trong quan tài mà người ta nói là của Thiên Hương.</p>
<p>- Nó biến mất lúc nãy, sao bây giờ ở đây?</p>
<p>Họ còn đang hoang mang thì bất chợt có đôi vợ chồng lạ từ ngoài cổng bước vào. Họ lên tiếng ngay:</p>
<p>- Xác đó là của con gái tôi!</p>
<p>Họ nhào tới ôm lấy xác con, khóc òa lên khiến cho vợ chồng nghiệp chủ Lụa ngơ ngác:</p>
<p>- Kỳ vậy?</p>
<p>Họ không ngại cái xác đã bốc mùi, cứ ôm nó mà gào khóc! Mãi sau đó người chồng mới bình tĩnh lại, nói:</p>
<p>- Con Hoa Lài, con gái tui được một người bạn gái, nghe nói là con của ông bà đây rủ đi chơi bằng xe hơi, để rồi cả tháng nay không thấy về. Tụi tui đã đi tìm kiếm khắp nơi mà không gặp, hôm qua nó về báo mộng là hãy qua đây mà nhận xác về, nên tui mới biết đây mà tới.</p>
<p>- Con ơi là con!</p>
<p>Nhìn họ khóc thảm thiết mà lòng dạ vợ chồng chủ Lụa đau theo. Họ muốn lên tiếng an ủi, nhưng sợ nói ra rồi họ đi tìm Thiên Hương sẽ lôi thôi ra, nên đành nín thinh. Lát sau bà chủ Lụa nói cho qua chuyện:</p>
<p>- Con gái tụi tui cũng chưa thấy về&#8230; không biết nó sống chết ra sao?</p>
<p>Bà cũng cố gắng khóc theo, y như thật. Có lẽ do đồng cảnh ngộ với nhau, nên vợ chồng người kia cũng không khó dễ gì, họ được nhận xác con là an lòng, nên vội mướn ghe chở xác về ngay. Còn lại hai vợ chồng, ông chủ Lụa bàn:</p>
<p>- Tui tính như vầy, dẫu sao thì bây giờ con Thiên Hương cũng yên phận bên đó rồi. Mà tánh khí nó bà biết rồi, nếu ép nó lần nữa thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra. Mà như thế cũng ổn, bởi nó mà trở về đây thì dám bên đàng trai đâu để mình yên!</p>
<p>Nhìn thấy chiếc xe hơi còn đậu trước sân, ông chủ Lụa bất nhẫn nói giọng rầu rầu:</p>
<p>- Bây giờ nhìn chiếc xe này tui lại thấy sợ. Xe mà đã lọt xuống sông rồi thì không nên để, hay là bán đi.</p>
<p>Bà thì tính khác:</p>
<p>- Tui tính đưa qua cho con Hương có đi đâu thì đi. Mà nè ông, tui thắc mắc nãy giờ, chẳng hiểu sao chiếc xe đang ở dưới sông tận đó, mà đột nhiên lại nằm ở đây là sao?</p>
<p>- Thì&#8230; thì có thể bên đó ai người ta vớt lên giùm rồi đem qua đây cho mình.</p>
<p>Ông gọi mấy đứa gia nhân hỏi:</p>
<p>- Hồi nãy tao đi vắng, có ai tới giao chiếc xe này không?</p>
<p>Mấy gia nhân đều lắc đầu:</p>
<p>- Dạ không có ai hết. Tụi con đang ở nhà sau, khi bước ra thì giựt mình thấy chiếc xe đậu sẵn rồi!</p>
<p>- Không thể như vậy được&#8230;</p>
<p>Bà Lụa ra nhìn kỹ chiếc xe, nó còn nguyên vẹn, không có bất cứ dấu vết nào của sự va chạm, nhất là khi bị rơi từ trên cầu xuống sông và nằm dưới đó cả tháng qua&#8230;</p>
<p>- Lạ quá ông ạ&#8230;</p>
<p>Ông chủ Lụa vốn người không thích suy nghĩ rắc rối, nên nói lảng sang chuyện khác:</p>
<p>- Con mình nó sống là may rồi. Còn mọi chuyện cho qua đi.</p>
<p>Bà gọi con Mẫn, đứa tớ gái thân tín của Thiên Hương và dặn:</p>
<p>- Mày lên phòng cô Hương, lấy hết quần áo của cô cho vô va-ly lớn, sau đó đem qua nhà của Hai Mộc ở xóm Chùa bên xã gần mình đây, nói là gởi cho cô Thiên Hương. Gởi xong thì về ngay, đừng hỏi han lôi thôi gì nữa.</p>
<p>Mẫn nghe lời chạy lên, và ngay lập tức trở xuống báo:</p>
<p>- Dạ, phòng cô Hai không còn bất cứ món gì hết. Ai dọn sạch cả rồi!</p>
<p>Quá đỗi ngạc nhiên, đích thân bà chủ Lụa chạy lên xem và ngẩng người ra, bởi hầu như những thứ thiết yếu đều đã không còn.</p>
<p>- Ở nhà có ai vô dọn đi không?</p>
<p>- Dạ không, tụi con ở nhà không hề mở cửa cho ai vô hết thì làm sao dọn được!</p>
<p>Lại một chuyện mà bà không tài nào hiểu nổi. Bà nhớ lúc nãy ở bên nhà Hai Lân, bà đã nhìn thấy Thiên Hương mặc bộ đồ mát vốn là thứ cô chỉ để riêng trong phòng, khi về nhà mới mặc, mà bữa chạy đi cô nào có đem theo bộ đồ đó?</p>
<p>Lưỡng lự một lúc, sau đó bà bước hẳn vào phòng. Xem xét lại những vật dụng, bà bất ngờ phát hiện ở bàn phấn của Thiên Hương có một chiếc lắc vàng rất lạ, cầm lên xem bà giật mình khi thấy có khắc tên hai chữ rất đẹp: Hoa Lài!</p>
<p>Dằn bên dưới chiếc lắc đó là một mảnh giấy với chữ viết mà bà Lụa nhận ra ngay đó là nét chữ của Thiên Hương: “Sinh ra thì xác hồn đều của cha mẹ, nay thác, xác phải mượn hồn kẻ khác! Con xin đắc tội&#8230;”</p>
<p>Bà chủ Lụa chợt hiểu, bà không thốt được lời nào, ngã quỵ và ngất đi&#8230;</p>
<p>Thiên Hương quỳ trước mặt cha mẹ chồng, giọng chân thành:</p>
<p>- Con xin ba má hãy giúp cho chuyện này. Số là con và anh Hai Lân có duyên số từ kiếp trước, nhưng do hoàn cảnh không gặp được nhau sớm. Cho đến khi anh ấy đi lang thang nhậu nhẹt với bạn bè rồi nằm ngủ ở nghĩa địa cách đây gần một tháng, mới tình cờ gặp con. Lúc ấy con đã thành người cõi âm sau tai nạn lọt xe xuống nước, hồn phách con đang vô định thì hai đứa gặp nhau và hiểu rằng đã là số kiếp, duyên số thì không làm sao xa rời được nhau. Tuy nhiên, do lúc ấy con đã bị chết rồi, nên dẫu cõi âm có thương tình, muốn tác hợp cũng không còn kịp nữa. Cũng may, đúng khi ấy người bạn tên Hoa Lài của con đi cùng xe cũng cùng chết mà số cô ấy lại chưa tới lúc phải chết, nên phán quan liền cho hồn cô ấy nhập vào xác của con để sống lại, hầu làm trọn duyên phận với anh Lân. Đó là sự thật, xin ba má nghe rồi đừng nói lại với ai, cứ để tụi con sống mà phụng dưỡng cha mẹ.</p>
<p>Bà Hai lo sợ:</p>
<p>- Như vậy lỡ ông bà chủ hỏi tội thì tui biết nói sao?</p>
<p>Thiên Hương quả quyết:</p>
<p>- Má đừng lo, họ sẽ chẳng bao giờ dám lôi thôi nữa. Vả lại, bây giờ con chỉ còn mang cái xác của con gái họ, chứ phần hồn thì là của Hoa Lài rồi. Chuyện bây giờ con muốn nhờ là ba má hãy sang nhà ba má của Hoa Lài, làm con&#8230;</p>
<p>Cô đưa cho cha mẹ chồng số tiền khá lớn:</p>
<p>- Ba má đưa giùm họ, nói tiền này là của một người có hàm ơn với Hoa Lài, muốn tặng để họ dưỡng già, bù lại chuyện họ mất đứa con&#8230;</p>
<p>Vợ chồng Hai Mộc ngập ngừng không muốn nhận, bởi xưa nay họ không quen nói dối, vả lại mang theo bên mình số tiến lớn họ đâm sợ&#8230; nhưng cuối cùng do Thiên Hương quá khẩn thiết nên họ phải làm theo.</p>
<p>Khi họ tìm được nhà của cha mẹ Hoa Lài thì vô cùng ngạc nhiên khi có một cô con gái khá đẹp đang ngồi trong nhà. Thím Hai lên tiếng hỏi:</p>
<p>- Đây có phải là nhà của ba má cô Hoa Lài?</p>
<p>Cô gái cười tươi, lên tiếng đáp:</p>
<p>- Dạ, con là Hoa Lài đây!</p>
<p>Câu nói khiến thím Hai muốn té xỉu! Thím lui nửa bước, nhìn vào cô gái:</p>
<p>- Cô nói lại coi? Cô là&#8230;</p>
<p>Vừa khi ấy hai ông bà chủ nhà bước ra, họ đã nghe câu hỏi và trả lời, nên người mẹ lên tiếng ngay:</p>
<p>- Con tui nói đúng, nó chính là Hoa Lài, đứa mà đáng lẽ đã chết cùng với Thiên Hương con ông bà chủ Lụa!</p>
<p>Bà ngừng kể, nhìn sang con gái như đợi sự đồng ý của nó. Hoa Lài gật đầu:</p>
<p>- Má cứ nói đi. Bây giờ chị con dâu của hai bác đây cũng đã nói ra rồi, đâu cần giấu nữa làm gì.</p>
<p>Bà mẹ cô mới tiếp tục:</p>
<p>- Không riêng gì hồn của con tôi được cõi âm cho sống lại nhập vào xác cô Thlên Hương, bởi họ thấu hiểu nỗi đau của cha mẹ có con bị chết oan, mà hồn của cô Thiên Hương cũng đã được nhập vào xác con Hoa Lài đây nè!</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.teghe.com"><img class="aligncenter" src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/06/29/55264057-1258455719-the-Ring-7.jpg" alt="" width="500" height="375" /></a></p>
<p>Rồi bà nói thêm:</p>
<p>- Dẫu xác là con mình mà hồn là của người khác, nhưng dẫu sao mình cũng cứ nhận nó là con, bởi tui biết chắc con Hoa Lài cũng đang còn sống. Khi sống tụi nó là bạn của nhau, khi chết dùng xác hồn trao đổi nhau là chuyện bình thường.</p>
<p>Thấy bà ta nói như chẳng có chuyện gì, vợ chồng Hai Mộc cũng không biết nói gì thêm, đành đưa số tiền cho họ rồi kiếu ra về. Nhưng họ thẳng thừng từ chối:</p>
<p>- Tụi tui sống đạm bạc quen rồi, đâu cần nhiều tiền làm gì. Tuy nhiên&#8230;</p>
<p>Bà nói tới đó chợt nhớ hồn của Hoa Lài bây giờ không có trong xác nó, mà là của cô gái con nhà giàu, nên bà ngập ngừng hỏi:</p>
<p>- Ý con sao?</p>
<p>Hoa Lài xua tay:</p>
<p>- Con bây giờ khác rồi, tuy vẫn là hồn của con gái nhà nghiệp chủ Lụa, nhưng đang sống trong nhà ba má Hoa Lài, thì con phải là&#8230; Hoa Lài chớ! Con đâu cần giàu&#8230;</p>
<p>Hai Mộc chen vô nói:</p>
<p>- Nhưng tiền này con dâu tui nói là để anh chị dưỡng già&#8230;</p>
<p>Hai ông bà cười, chỉ vào Hoa Lài:</p>
<p>- Có đứa con gái này là tụi tui đủ sức sống tới trăm tuổi rồi!</p>
<p>Họ đãi khách một bữa cơm thịnh soạn, sau đó Hoa Lài gọi vợ chồng Hai Mộc ra dặn riêng:</p>
<p>- Hai bác biết chuyện này là để bụng, đừng bao giờ nói lại với bên nhà cha mẹ con. Bởi cho tới giờ này họ vẫn nghĩ con là Thiên Hương còn sống như con dâu hai bác. Mọi việc rồi sẽ qua đi&#8230;</p>
<p>Giữ đúng lời, vợ chồng Hai Mộc không hé răng với ai. Mọi sự cứ bình thản trôi qua&#8230;</p>
<p>Duy có một điều làm cho nhiều người ngạc nhiên là chẳng hiểu sao từ ngày lấy vợ tự dưng Hai Lân đâm ra thông minh, linh hoạt hẳn. Anh chàng vốn trước đây không chịu học, bây giờ siêng năng đèn sách và vài năm sau đó bất ngờ trở thành người hay chữ nhất vùng. Đặc biệt là ngoài chữ nghĩa giỏi giang ra, Hai Lân còn có biệt tài chữa bệnh! Anh trị bệnh không lấy tiền, chữa được cả những bệnh nan y, khiến danh tiếng được đồn xa, nhiều người nể trọng.</p>
<p>Nếu có ai nghĩ rằng bao nhiêu tài năng của Hai Lân đều do hưởng được từ vợ thì cũng không sai..</p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em><br />
</em></a></p>
<p style="text-align: right;"><a href="http://teghe.com" onclick="pageTracker._trackPageview('/outgoing/teghe.com?referer=');"><em>Teghe.com (sưu tầm)</em></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.teghe.com/nang-dau-am-phu/9147/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
