Ước gì valentine đó tôi chỉ nhận được 1 phong socola như mọi người, tôi đã không phải rơi lệ mỗi ngày valentine …….
anh nói "em đừng cố nữa….." tôi lặng lẽ quay mặt, lén gạt nước mắt "anh để qua valentin nhé!"…
anh và tôi, 2 thế giới khác nhau, anh ko tự tin khi đến bên tôi, tôi
sẵn sàng vượt qua tất cả nhưng anh thì không thể, anh nhất quyết chia
tay khi biết rằng tôi còn nhiều người theo đuổi… tôi biết… anh luôn
muốn mọi thứ tốt đẹp với tôi.
sáng hôm đó, một ngày đẹp trời, tôi không thể quên, tôi chuẩn bị mọi
thứ cho 1 buổi picnic 2 người, đường xa…lặng im gục đầu trên vai anh,
tôi như muốn cố tận hưởng từng giây phút…
tôi đã cố gắng thật vui, cười đùa và vô tư như một đứa trẻ con trong
vòng tay anh, nắng chiếu lung linh từng ánh mắt, từng nụ cười anh, từng
câu "anh ơi" trong veo như không hề có chuyện gì xảy ra của tôi… tôi
biết… đây là valentine cuối cùng anh dành cho tôi!!!
trên đường về, tôi vẫn cố gắng vui vẻ từng phút bên anh, tôi muốn đó là
kỷ niệm đẹp, không chút buồn, không nước mắt… chào tôi ở cửa, anh
buồn thiu, tôi vẫn cười tươi "em thích ăn socola của anh lắm"
buổi tối buồn thiu, tôi nhận quà, tiếp bạn một cách vô hồn, hoa hồng -
socola… sao tôi chẳng thấy cảm giác gì cả, chỉ muốn khóc oà…vì nhớ
anh!
anh đến muộn…chắc anh cũng giống tôi…anh cầm trên tay một bông hồng
đỏ, đơn giản và có lẽ không đắt như mấy bó hoa kia nhưng sao tôi thấy
nó đẹp thế, đẹp lung linh… vì đó là hoa của anh… vào nhà, nhìn thấy
hoa, quà, anh lại càng buồn,…. tôi không biết làm sao??? tôi chỉ muốn
vứt bỏ tất cả, tôi chỉ cần anh thôi anh biết không? sao anh không hiểu,
sao anh lại như vậy??? tôi hận anh nhiều lắm!!! đến giờ, mỗi lần đến
valentine, tim tôi lại đau thắt, tôi không tiếp ai, ko hoa, ko quà, ko
socola, và ko có anh…
từ ngày đó, valentine của tôi là thế đó, ko có thông tin gì của anh,
giờ anh đang ở đâu? anh có còn nhớ tôi??? còn tôi, có lẽ cả cuộc đời
này tôi không thể tìm lại ngày valentine của mình.
Missyou